Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

g mất. Đến giờ Đàm Bân mới phát hiện ra tuy cô và Thẩm Bồi yêu nhau hai năm nhưng cô hiểu rất ít về cuộc sống của anh.
Bố mẹ Thẩm Bồi, cô chỉ mới nhìn qua ảnh, chưa từng gặp mặt.
Thẩm Bồi dẫn cô đi gặp bạn bè vài lần, muốn cô từ từ thích nghi với cuộc sống nhỏ hẹp của anh. Đàm Bân không trách anh nhưng mỗi lẫn buồn là lại muốn rơi lệ, Thẩm Bồi cảm nhận được nên cũng không ngừng cố gắng. Cô cũng chưa từng để Thẩm Bồi tiếp xúc với các mối quan hệ xã hội của mình, sợ hai bên nói chuyện không hợp lại ngại không nói năng gì. Cho đến hôm nay, muốn tìm một người để gọi điện hỏi thăm tin tức của anh cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Đàm Bân suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lật quyển điện thoại, tìm số điện thoại của đồng nghiệp ở Lan Châu, dày mặt gọi điện. Chồng của đồng nghiệp đó làm tại công ty điện thoại địa phương nên có thể có cách tra ra được tín hiệu mạng di động và số di động.
Đợi nửa tiếng sau thì có tin tức, số điện thoại của Thẩm Bồi đăng ký lần cuối cùng là vào lúc năm giờ bảy phút chiều thứ Bảy, vị trí gần đường quốc lộ ở thị trấn Tam Giáp Tập, huyện Quảng Hà.
Cũng có nghĩa là từ sau lúc đó di động của anh không mở máy nữa.
Đồng nghiệp cũng là một người nhiệt tình, không ngừng an ủi Đàm Bân, nói rằng có thể đoàn xe của Thẩm Bồi đi vào khu vực không có người, không có sóng điện thoại, hoặc là không tìm được nơi sạc pin nên không mở máy. Cô ấy còn nói, bảy, tám cái xe, hơn chục con người ở cùng nhau, không có tin gì có nghĩa là tin tốt, chứ làm gì mà một tuần liền không có tin tức.
Đàm Bân nắm chặt điện thoại, không kiềm chế được, giọng nói bất giác run run.
“Để thứ Hai mình tìm bạn ở sở cảnh sát hỏi thăm cho. Cherie, cậu yên tâm, nhất định không có việc gì đâu.” Đồng nghiệp tốt bụng lại nói.
Đàm Bân gượng cười cảm ơn đồng nghiệp, mở Google gõ mấy chữ: “Thị trấn Tam Giáp Tập, Cam Túc”.
Những tin tức hiện ra giống như ngọn lửa thiêu đốt mắt cô, dường như làm cô càng thấy bất an.
“Thị trấn Tam Giáp Tập từng bị tạp chí Times của Mỹ gọi là một trong những nơi tập kết ma túy lớn nhất của Trung Quốc.”
Đàm Bân ngây người nhìn dòng chữ trên, trong đầu kêu ong ong, giống như có một bầy ong vàng bay trong đó. Nhưng cô chẳng làm được gì cả, chỉ có thể chờ đợi, cảm giác bất lực khiến người ta sụp đổ. Nhưng những việc cần làm thì vẫn phải làm, thế giới không vì sự lo lắng của cô mà ngừng chuyển động.
Họp tuần vào thứ Hai xong, theo lệ thường Đàm Bân lại báo cáo với Lưu Bỉnh Khang tiến độ công việc, bao gồm việc tiếp xúc với Điền Quân vào cuối tuần. Nhưng cô giấu chi tiết gặp Trình Duệ Mẫn.
Lý do rất đơn giản, một là Lưu Bỉnh Khang không thích nghe đến cái tên Trình Duệ Mẫn, hai là cô cũng không thể xác định quan hệ của Trình Duệ Mẫn và Điền Quân thực sự có ảnh hưởng đến việc bán hàng hay không.
Cô quyết định sẽ nói sau.
Lưu Bỉnh Khang nghe cô nói xong, không đánh giá ngay mà nhắm mắt suy nghĩ giây lát, xoay màn hình máy tính về phía cô. “Bản báo cáo này, cô xem qua chưa?”
Đàm Bân tiến lên phía trước xem, hóa ra là bản báo cáo quan hệ khách hàng của Kiều Lợi Duy.
Cô lắc đầu. “Chưa ạ, tôi chưa từng nhận bất kỳ báo cáo nào của Kiều Lợi Duy.”
Đây là điều Đàm Bân cảm thấy không hài lòng nhất ở Kiều Lợi Duy.
Ngoài những thông tin bảo mật và nhạy cảm, báo cáo và email liên quan đến việc đấu thầu của Đàm Bân đều công khai cho cả tổ đấu thầu.
Cô tin rằng công khai thông tin là phương thức quan trọng để duy trì sự nỗ lực chung của cả nhóm.
Nhưng riêng báo cáo của Kiều Lợi Duy thì cô không được xem.
Có lẽ vì cô không che giấu cảm xúc của mình, biểu lộ rõ trên nét mặt nên Lưu Bỉnh Khang nhìn cô, cười. “Xét về tổng thể mối quan hệ với khách hàng, mọi người đều làm rất tốt, nhưng có một câu tôi vẫn luôn muốn hỏi cô.”
Đàm Bân lập tức dỏng tai lắng nghe.
“Lợi Duy nói, khi phân công trách nhiệm, cô chọn Điền Quân và Trần Dụ Thái, hai người này nổi tiếng khó khăn, mà sở trường của cô thì lại ở bộ phận công trình và thiết bị, vậy tại sao lại chọn họ?”
Đàm Bân lặng lẽ nhìn màn hình trước mặt, trong đầu đang chọn từ ngữ.
Kiều Lợi Duy đâm lén sau lưng là một việc đã nằm trong dự tính của cô. Cô chỉ là suy tính xem có nên nói thật hay không. Nghĩ ngợi một lát, cô nhận thấy đối với Lưu Bỉnh Khang thì nói thật vẫn hơn.
Đàm Bân đặt chiếc cốc giấy xuống, thái độ tương đối nghiêm túc. “Tôi là Bid Manager, phải chịu trách nhiệm về kết quả cuối cùng. Điền Quân là chìa khóa, tôi không có lựa chọn nào khác. Còn với Trần Dụ Thái, tôi cảm thấy trong một thời gian ngắn, để thuyết phục một người trưởng thành gạt bỏ thành kiến của mình là việc không thể. Tôi chọn anh ta là muốn để người khác không lãng phí thời gian và sức lực với anh ta.”
Lưu Bỉnh Khang hơi bất ngờ, nhướn mày lên nhìn.
“Bowen và Lợi Duy đều kiên trì với suy nghĩ không thể bỏ lỡ bất kỳ khách hàng nào. Tôi tôn trọng ý kiến của họ nhưng giữ lại cách đánh giá của mình. Nguyên tắc