XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

hai mươi – tám mươi rất rõ ràng, tám mươi phần trăm lợi ích là do hai mươi phần trăm khách hàng mang lại cho chúng ta. Người xưa cũng nói có bỏ thì mới có được.”
Lưu Bỉnh Khang cười, thở dài. “Được rồi, tôi hiểu rồi. Tạm bỏ việc này đi, chúng ta xem kết quả kinh doanh của khu vực phía bắc.”
Sắp đến cuối quý rồi, tình hình hoàn thành mục tiêu kinh doanh lại một lần nữa trở thành một vấn đề lớn đối với giám đốc kinh doanh.
Đàm Bân lại cảm thấy đau đầu.
Đúng lúc này, điện thoại của cô rung lên.
Là một số lạ ở Bắc Kinh, Đàm Bân ấn nút tắt.
Ngay lập tức số máy đó lại gọi đến, cô lại tắt đi, chưa đầy một phút sau, điện thoại lại rung.
Đàm Bân dường như ngượng quá hóa giận.
Lưu Bỉnh Khang đành nói: “Cô nghe điện thoại đi đã.”
Đàm Bân bối rối xin lỗi rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Đầu bên kia là một giọng nữ lạ: “Có phải Tiểu Đàm không? Tôi là Hoàng Cẩn.”
Hoàng Cẩn? Đàm Bân nhanh chóng lục lọi trí nhớ nhưng không có kết quả, cô cảm thấy hơi khó chịu. “Xin lỗi, tôi không nhớ… Chị là…”
“Tôi là bạn của Thẩm Bồi. Hồi hè vừa rồi hai người có đến nhà tôi chơi. Xương Bình, còn nhớ không?”
Hình ảnh nữ chủ nhân diễm lệ hiếu khách tại nông trang ở Xương Bình hiện ra trước mắt Đàm Bân, cô sực nhớ ra. “Ồ, có phải chị là chị Hoàng?”
“Vâng, là tôi.”
“Dạ, chào chị Hoàng, xin hỏi chị có việc gì ạ?”
“Tôi đang ở nhà bố mẹ Thẩm Bồi, bây giờ cô có thể đến đây được không? Tôi sẽ cho cô địa chỉ.”
Đàm Bân cảm thấy nghi hoặc, có dự cảm chẳng lành. “Tôi đang họp, xin hỏi có việc gì ạ? Có thể đợi tôi họp xong không?”
Hoàng Cẩn rõ ràng đang lo lắng không yên. “Tốt nhất là cô nên đến ngay. Tiểu Đàm à, Thẩm Bồi xảy ra chuyện rồi.”
Mọi tiếng động xung quanh Đàm Bân dường như biến mất, cô nắm chặt điện thoại, hai chân bắt đầu run rẩy.
“Cherie…” Giống như tiếng gọi đến từ một thế giới khác.
Đàm Bân ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Xin… xin lỗi, Kenny, nhà tôi có chuyện, tôi phải về ngay…”
Cô cũng không nhớ làm thế nào mà cô có thể lái xe được đến Hậu Hải.
Theo địa chỉ Hoàng Cẩn cho cô, xe đi vào một con ngõ sâu. Bên ngoài nhìn rất bình thường nhưng bên trong lại vô cùng sang trọng.
Dãy cửa màu xanh, gạch vuông lát nền, một tòa tứ hợp viện sừng sững hiện ra…
Hoàng Cẩn đứng ngoài cửa, nhìn thấy Đàm Bân, lập tức lộ vẻ lo lắng dẫn cô vào phòng khách.
Trên sofa giữa phòng khách có ba người ngồi. Trong đó một người nhìn thấy cô lập tức đứng đậy, hai người còn lại vẫn ngồi yên.
Dựa vào thói quen nghề nghiệp nhiều năm, Đàm Bân nhìn một lượt, cơ bản đoán được thân phận của từng người.
Ba người đều mặc thường phục nhưng không giấu được khí chất đặc biệt của mình. Hai người đang ngồi, một già, một trẻ, trên má có hai vết đỏ, đó là vết tích của những năm tháng dầm mưa dãi nắng ở bên ngoài mà người ta thường gọi là “cao nguyên hổng[4'>”.
[4'> Hiện tượng trên khuôn mặt xuất hiện những mảng đỏ khô nẻ, sần sùi của những người vùng cao.
Lòng Đàm Bân đột nhiên chùng xuống.
Người đang đứng nói: “Cô là Đàm Bân phải không?”
Đàm Bân gật đầu.
“Mời ngồi.” Anh ta chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Đàm Bân ngồi xuống như người mộng du.
“Tôi là nhân viên sở cảnh sát XX khu Tây Thành, còn hai đồng nghiệp này thuộc sở cảnh sát tỉnh Cam Túc, tôi muốn cô hợp tác với chúng tôi điều tra một việc. Cô hiểu không?”
Đàm Bân máy móc gật đầu.
“Vậy được, tôi bắt đầu luôn nhé! Cô và Thẩm Bồi có quan hệ gì?”
“Bạn bè.”
“Nói rõ hơn một chút.” Người cảnh sát trẻ của sở cảnh sát Cam Túc không chút khách khí hỏi cô.
“Người yêu.”
“Ngày Ba mươi mốt tháng Tám, vào lúc ba giờ năm mươi phút chiều thứ Bảy tuần trước cô đang làm gì?”
Đàm Bân bỗng cảm thấy khó chịu, đây chẳng phải là thẩm vấn tội phạm sao?
Cô ngẩng đầu. “Tôi không có trí nhớ tốt đến thế, muốn hỏi gì anh cứ nói thẳng. Câu hỏi thế này tôi từ chối trả lời.”
Người đó trợn mắt nổi giận, nhưng bị viên cảnh sát Bắc Kinh ngăn lại.
Anh ta giải thích với cô: “Chúng tôi tra trong danh sách cuộc gọi đi của Thẩm Bồi, cuộc gọi cuối cùng của anh ấy là vào lúc ba giờ bốn mươi chiều ngày Ba mươi mốt, số máy là của cô.”
Đàm Bân nắm chặt hai tay, cơ mắt phải không ngừng giật giật.
“Anh ấy nói gì với cô?”
Đàm Bân trả lời: “Tôi đồng ý hợp tác, cũng có thể trả lời, nhưng hãy nói cho tôi biết trước, Thẩm Bồi đã xảy ra việc gì? Tôi vẫn còn chút quyền đó chứ?”
Ba người nhìn nhau, trong đó người lớn tuổi nhất gật đầu.
Người cảnh sát trẻ lấy ra một chiếc túi nylon, bên trong có một ít đồ.
Đàm Bân cầm lên, toàn thân lạnh toát, run như lá rơi trong gió.
Trong chiếc túi nylon là một chiếc giày màu xám, trên chiếc giày đầy bùn đất và vết máu đã khô. Đế giày đã bị mòn, dây giày chính là do cô đích thân thắt cho anh.
“Cô nhận ra chiếc giày này không?”
Đàm Bân không trả lời, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào vết máu, hai tay không