Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
t bao giờ mà.”
Nói đoạn, cô cáo từ ra về. Điền Quân đứng dậy, tiễn cô ra cửa. Khi đặt tay lên tay nắm cửa, anh ta chợt nhớ ra một chuyện. “Tiểu Đàm, có một chuyện tôi quên không cảm ơn cô. Cô đã nói với Tình Tình những gì mà mấy ngày qua nó bỗng nhiên chăm chỉ học đến tận mười hai giờ đêm. Lúc đầu, mẹ nó vui lắm nhưng giờ đã thấy xót con rồi.”
Đàm Bân nháy mắt, cười: “Tôi chẳng nói gì cả. Có lẽ là do Tình Tình đã lớn nên hiểu biết hơn. Tình Tình chăm chỉ học hành không phải là chuyện tốt hay sao?”
Thực ra Đàm Bân đã cổ vũ chuyện yêu đương của con gái nhà người ta, nhưng chuyện này cô không dám tiết lộ.
“Lúc nào rảnh cô hãy nói chuyện với nó nhiều hơn nhé, tôi lo con bé chỉ nhất thời hào hứng thôi.”
“Vâng, không vấn đề gì, tôi cũng quý Tình Tình, đó là một cô bé rất thông minh.” Đàm Bân đáp lại.
Bước ra khỏi cửa, Đàm Bân bắt đầu suy nghĩ về nguyên nhân thực sự khiến cuộc đấu thầu bị hoãn lại.
Cô mở cửa xe, ngồi vào trong, đang ngẩn người suy nghĩ, chưa kịp mở khóa thì có ai đó đã gõ nhẹ lên cửa kính xe.
Đàm Bân nhìn ra bên ngoài, thì ra đó là Dư Vĩnh Lân.
Cô liền kéo cửa xe, khuôn mặt vui mừng thấy rõ: “Ôi, sao lại là anh?”
Dư Vĩnh Lân lắc chùm khóa xe trong tay, nhìn Đàm Bân từ đầu đến chân. “Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng. Cô ngồi một mình ở đây làm gì thế?”
Đàm Bân mỉm cười, thật thà nói: “Tôi đang suy nghĩ.”
Dư Vĩnh Lân liền ngồi sang ghế bên kia, sau đó đưa tay về phía Đàm Bân. “Cho xin điếu thuốc.”
Đàm Bân liếc xéo. “Anh lại đang cai thuốc à?”
“Ừ, mẹ vợ yêu cầu dữ quá nên đành phải bỏ. Dù sao cai thuốc cũng là việc dễ nhất trên thế giới này.”
“Đúng vậy, thế nên anh mới phải bỏ thuốc ngót ngét chục lần có lẻ.”
Dư Vĩnh Lân cười lớn, thở ra một hơi rồi hỏi: “Nghe nói cô xin nghỉ phép hả, qua chỗ gì đó hạnh phúc chứ?”
“Gì chứ, tôi phải túc trực trong bệnh viện suốt ấy.”
“Ơ, ai phải nằm viện thế?”
Đàm Bân do dự một lúc mới trả lời: “Bạn trai tôi.”
“Hả?” Dư Vĩnh Lân ngạc nhiên quay sang hỏi: “Vậy là vụ án kết thúc rồi sao?”
Đàm Bân tỏ vẻ kinh ngạc: “Sao anh biết?”
“Lần trước ấy, Ray đưa cô đến bệnh viện, người anh em của cậu ta, cái tên Nghiêm Cẩn gì đấy, bị sở cảnh sát giữ lại, tôi phải giúp lo liệu việc sau đó.”
Đàm Bân im lặng một hồi rồi nói: “Cảm ơn anh! Thật có lỗi quá, chỉ vì sự nôn nóng nhất thời mà tôi đã làm liên lụy đến nhiều người.”
“Không cần phải cảm ơn, chẳng qua tôi nhân tiện mà giúp thôi. Nhưng Cherie này, tôi luôn thấy cô làm việc thiếu tình cảm quá, hôm ấy tôi bị cô làm cho sợ phát khiếp. Cả Ray cũng thế, đúng là to gan mà, làm việc chẳng có quy tắc gì hết, vết thương của cậu ta chắc không nhẹ đâu.”
Lòng Đàm Bân như thắt lại, cô quay sang buồn bã nói: “Anh ấy vẫn khỏe chứ ạ?”
Dư Vĩnh Lân liếc nhìn cô, hỏi với vẻ đầy ngạc nhiên: “Dạo này cô không liên lạc với cậu ấy à?”
“Một tuần trước tôi có gọi điện. Lúc đó anh ấy nói là vừa từ Hà Lan về, vậy nên tôi không nói gì nhiều.”
“Một tuần trước á?” Dư Vĩnh Lân nghĩ ngợi một lúc rồi lắc đầu, cười gượng. “Haizz, một tuần trước.”
Đàm Bân cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ. Tại sao Dư Vĩnh Lân lại nói như vậy? Dường như trong lời nói đó còn có ý gì khác. Dư Vĩnh Lân hắng giọng, hình như muốn nói gì đó mà không cất thành lời.
Đàm Bân lặng lẽ nhìn anh.
Cuối cùng, Dư Vĩnh Lân cũng mở lời: “Một tuần trước, Ray phải vào bệnh viện. Cậu ấy vốn định bay đến Hà Lan, khi đáp chuyến bay từ Bắc Kinh sang Thượng Hải, vết thương trở nên nặng hơn, đến mức không chịu đựng nổi, vừa xuống máy bay đã phải nhập viện.”
Lúc này, tim Đàm Bân bỗng đập loạn nhịp, cô nghẹn ngào nói: “Tại sao vậy?”
Dư Vĩnh Lân nhún vai: “Chuyện này cô phải đi hỏi cậu ta ấy. Mỗi ngày chỉ ngủ được có bốn, năm tiếng, cứ liên miên như vậy thì ngay cả người sắt cũng gục, huống chi là người thường.”
“Vậy là vì mệt ư?”
“Chà, nếu không thì còn có nguyên nhân nào khác nữa.”
“Vậy bây giờ thì sao? Anh ấy vẫn ở trong bệnh viện ư?”
“Lại lao đi làm việc cho sếp rồi, giờ thì đúng là cậu ta đang ở Hà Lan.”
Đàm Bân thẫn thờ bật đi bật lại nắp chiếc bật lửa kêu tanh tách, khuôn mặt buồn bã. Hồi lâu sau, cô mới cất tiếng: “Anh hãy khuyên anh ấy, nếu không có sức khỏe thì sẽ không có thứ gì hết. Tổng giám đốc điều hành của công ty E, cái vị gục ngay trên máy chạy bộ ấy, không phải là bài học xương máu để nhìn vào hay sao?”
Dư Vĩnh Lân thở dài. “Có loại ngươ