Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
ó mặt ở đó. Sao vậy?”
“Chúng ta đã thống nhất những gì? Anh đại diện cho nhóm chúng ta tham gia hội nghị thường kỳ ấy, tại sao lại không đưa những gì đã thống nhất ra bàn bạc? Trước khi đi tôi đã dặn anh, nếu có chuyện gì phát sinh thì phải gọi điện cho tôi ngay, tại sao lúc đó anh lại không gọi?”
Chu Dương tỏ vẻ oan ức: “Tôi cứ nghĩ cô đã bàn bạc với Kenny trước rồi. Hơn nữa, các nhóm của khu vực khác liên tục diễu võ dương oai, chúng ta cũng không nên thận trọng quá, đúng không?”
Đàm Bân không biết phải nói gì lúc này. Cô xin nghỉ phép quá vội vàng nên cũng quên mất không viết mail cho Bỉnh Khang để nói rõ ý kiến của mình.
Nhưng dù sao chuyện cũng đã rồi, có tức tối, trách móc cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ còn biết nghĩ cách thu dọn chiến trường hiện tại mà thôi.
Đàm Bân ngồi xuống rồi hỏi: “Tám mươi phần trăm sale ngoài định mức ở khu vực Bắc Kinh, anh có nắm được không?”
Chu Dương lúng túng đáp: “Tôi không biết.”
“Không biết?” Cơn tức đã bốc lên đến đầu, Đàm Bân quát lớn: “Young, sao một giám đốc kinh doanh lâu năm như anh lại có thể nói câu đó?”
“Tôi thực sự không nắm được chuyện này. Khách hàng nơi khác và Phổ Đạt là khác nhau. Có nhiều quy tắc ngầm trong việc đấu thầu. Chúng ta trước giờ vẫn làm việc đường hoàng, chưa từng giở trò mờ ám. Nhưng MPL không làm, không có nghĩa các nhà cung ứng khác cũng sẽ không làm. Chúng ta cứ hì hục lao đầu đi làm, chưa biết chừng chỉ là quân cờ trong tay họ. Họ đang đùa cợt chúng ta thôi, chứ thực ra đã sớm có một cuộc giao dịch ngầm rồi.”
Cổ họng Đàm Bân như nghẹn lại, bất giác không thốt lên lời.
Ở Trung Quốc, trò chơi thương trường luôn có quy tắc đặc biệt, các công ty đa quốc gia không phải không muốn hợp tác, tiếc rằng cây càng lớn thì gió càng to, từ cổ đông đến công ty thẩm định đều đang giương mắt dõi theo, làm việc trái đạo đức không khó, chỉ sợ nếu bị phát hiện ra thì sẽ phải trả giá đắt thôi.
Lúc này, Chu Dương lại được dịp làu bàu.
Nghĩ ngợi một lúc, Đàm Bân mới cất lời: “Tôi không muốn nói nhiều với anh nữa. Điều kiện tiên quyết là từ lãnh đạo công ty đến nhân viên không được làm bất cứ chuyện gì vi phạm pháp luât. Ưu thế lớn nhất của chúng ta là chữ tín suốt bao năm qua. Tôi tin rằng những khách hàng làm ăn chân chính của chúng ta sẽ biết lựa chọn chính xác.”
Những lời nói của Đàm Bân đã chặn đứng đường lui của Chu Dương, thông qua đó cô cũng tỏ rõ quan điểm không muốn nghe những ý kiến kiểu này của anh ta thêm một lần nào nữa.
“Thôi được rồi, Cherie.” Chu Dương tựa người ra sau, cười không thành tiếng. “Tôi sẽ cố gắng hết khả năng của mình để giành lấy mấy cái hợp đồng đó. Nhưng những gì cô đã đồng ý với tôi, đừng quên đấy nhé, còn có cả chuyện chiết khấu nữa đấy.”
Đàm Bân đứng dậy, nói: “Nhiệm vụ của quý ba nhất định phải hoàn thành! Dự án thu mua tập trung của Phổ Đạt sẽ bắt đầu từ ngày mai, tôi và anh sẽ cùng đi gặp khách hàng.”
Cuộc nói chuyện của hai người đến đây kết thúc.
Sắp tan ca thì Lưu Bỉnh Khang xuất hiện. Nghe nói ông ta mới từ châu Âu trở về, mặc dù còn mệt vì lệch múi giờ nhưng vẫn ghé qua công ty trước.
Đàm Bân đã tranh thủ hẹn gặp ông ta mười phút để thông báo tiến độ công việc.
Với câu hỏi Đàm Bân đặt ra, Lưu Bỉnh Khang phân tích hết sức đơn giản: “Vòng đấu thầu bị hoãn lại, ngoài lý do Điền Quân nói vẫn còn có một lý do khác nữa. Theo lệ cũ, trung tuần tháng Mười mới phát thầu, thời gian đàm phán thương mại hoãn đến trung tuần tháng Mười hai. Lúc đó, các công ty đều đang gấp rút ký hợp đồng để hoàn thành kế hoạch của năm, vậy nên sẽ có nhiều nhượng bộ về giá cả và triết khấu.”
Nghe Lưu Bỉnh Khang nói, Đàm Bân không thể không khâm phục, đúng là gừng càng già càng cay. Cô cũng bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng lại chưa nghĩ được theo hướng này. “Vậy chẳng lẽ Phổ Đạt đã hạ quyết tâm, muốn thông qua việc thu mua tập trung để ép các công ty tham gia đấu thầu phải giảm giá thật thấp.”
Lưu Bỉnh Khang gật đầu. “Đúng thế, có phải chỗ cô đã thảo luận phương án kỹ thuật với công ty ở tỉnh trước rồi? Hãy chỉ đạo sale của các tỉnh cũng phải bắt tay vào làm, không cho họ có cơ hội để giảm quy trình.”
Đàm Bân liền nghĩ đến lời của Điền Quân. “Nhưng Điền Quân nói có vẻ rất kiên quyết, liệu có xảy ra vấn đề gì không?”
Lưu Bỉnh Khang cười nói: “Cherie, lúc nào rảnh cô hãy đọc thêm về lịch sử, lúc ấy cô sẽ phát