Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.

hiện rằng mâu thuẫn giữa chế độ tập quyền trung ương và tự trị địa phương luôn luôn tồn tại. Người đại lục các cô thường nói như thế nào nhi? À, đúng rồi, câu đó là trên có chính sách, dưới có đối sách, cô nên học cách tận dụng điểm này.”
Nói đoạn, Bỉnh Khang cúi đầu nhìn đồng hồ.
Đàm Bân vốn định hỏi một chút về mục tiêu tiêu thụ, song thấy vậy bèn đứng dậy cáo từ, trong đầu vẫn suy nghĩ về câu nói cuối cùng của Lưu Bỉnh Khang.
Vì còn một đống công việc vẫn chưa hoàn thành nên Đàm Bân đành phải xách máy tính đến bệnh viện.
Lúc này, Thẩm Bồi đang nổi giận đùng đùng ở trong phòng.
Chỉ vì cô hộ lý muốn thay đồ cho Thẩm Bồi nhưng anh không chịu, vùng vẫy làm đổ đống chai lọ trên chiếc bàn cạnh giường.
Chỗ truyền dịch trên cánh tay trái sưng to vì đầu kim truyền bị trệch ven.
Y tá thấy vậy liền thay kim truyền dịch cho Thẩm Bồi, nhưng anh vẫn nhất định không chịu, thậm chí còn rút kim, quăng xuống đất, khiến máu chảy ra, thấm đỏ cả góc chiếc ga giường trắng toát.
Nhìn thấy máu, Thẩm Bồi liền gục xuống, nôn thốc nôn tháo, đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Khi Đàm Bân bước vào, cả đám người đang đứng vây quanh, lúng túng không biết làm gì.
Bà vú Vương thì đang khóc nức nở, cố gắng thuyết phục anh: “Bồi Bồi ngoan nào, thế này mới nhanh khỏi bệnh.”
Sau một hồi quấy phá, lúc này Thẩm Bồi đã hoàn toàn kiệt sức. Anh nằm co quắt trên giường, tay khư khư giữ chặt cổ áo, nức nở nhắc đi nhắc lại: “Không cần quan tâm đến tôi, đi ra đi, ra hết đi!”
“Bồi Bồi!”
“Cút đi!”
Bà lão lùi ra sau, cúi đầu, lau nước mắt. Mũi và hai mắt bà đỏ mọng, dưới ánh đèn, hai bên tóc mai bạc trắng.
Đàm Bân không đành lòng nhìn tiếp cảnh tượng này. Cô liền quăng máy tính sang một bên rồi chạy đến. “Thẩm Bồi, anh muốn làm gì thế? Tại sao lại nói những lời như vậy?”
Bà Vương vội vàng kéo áo Đàm Bân. “Cô bé, đừng trách cậu ấy, đừng nói gì nữa.”
Đàm Bân đẩy tay bà lão ra, quỳ xuống trước mặt Thẩm Bồi. Nhưng nhìn thấy vết thương trên đầu anh, những lời cô định nói bỗng nghẹn ứ trong cổ họng. Đàm Bân chỉ biết thở dài, hạ giọng thật nhẹ nhàng: “Có chuyện gì anh có thể nói được mà. Tại sao lại nổi nóng như thế?”
Thẩm Bồi vẫn lặng im không nói. Anh hạ hai cánh tay đặt trên trán xuống, nhìn cô chằm chằm, mắt ngân ngấn nước.
Đàm Bân không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó. Lấy bông cầm máu cho anh mà lòng cô đau như bị rút từng khúc ruột.
Bà Vương bước đến hỏi: “Bồi Bồi, tối nay cậu muốn ăn gì…”
Đàm Bân ngán ngẩm quay đầu lại. “Bà Vương, bà và mọi người có thể ra ngoài một lúc được không? Cháu có chuyện muốn nói với Thẩm Bồi.”
Cô y tá phải ở lại dọn phòng, lẩm bẩm trách móc: “Đã bảo là đừng có kích động bệnh nhân. Tâm lý của anh ta vẫn chưa ổn định, người đó lắm lời như vậy, thử hỏi sao không xảy ra chuyện!”
Đàm Bân nhỏ nhẹ nói: “Thực sự xin lỗi.”
Cô y tá chỉnh lại kim truyền dịch, sắp xếp thuốc và thiết bị máy móc rồi đẩy xe ra khỏi phòng. Cánh cửa phòng khép lại sau lưng cô ta, ngăn không cho tiếng người bên ngoài vọng vào.
Lúc này Đàm Bân mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi xuống giường, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt của Thẩm Bồi, im lặng không nói.
Làn da nâu khỏe khoắn ngày nào của anh giờ trắng bệch, nhợt nhạt, tóc mới mọc đâm vào lòng bàn tay cô ram ráp.
“Tại sao vậy?” Cuối cùng Đàm Bân cũng cất tiếng hỏi.
“Anh nhìn thấy anh ấy, cứ nhắm mắt lại là anh lại nhìn thấy khắp người anh ấy toàn là máu. Máu đỏ lòm, đặc quánh… Bọn anh nhìn nhau, anh tận mắt nhìn thấy sinh mệnh của anh ấy dần bị cướp đi, mắt anh ấy trợn tròn, hơi thở tắt lịm…”
Khoảnh khắc ấy, trái tim Đàm Bân bỗng quặn đau xót xa. Cô cúi gập người, nhẹ nhàng áp khuôn mặt anh vào lòng, giọng nói bay bổng như trong cơn mê: “Mọi thứ đã qua rồi, Tiểu Bối à! Rồi ngày đó cũng sẽ phải đến, chúng ta đều phải trải qua thời khắc ấy, không ai có thể trốn tránh được…”
Có ai đó đã từng nói với cô, cái chết cũng giống như nước trên địa cầu, bạn không thể chạy trốn, không thể lẩn tránh, chỉ có thể học cách để đối diện với nó.
Nhưng những gì Thẩm Bồi đã trải qua so với nhiều người thực sự là quá tàn nhẫn.
Lúc này Đàm Bân như ngậm phải thứ gì đó đắng chát. Thẩm Bồi đang run rẩy trong lòng cô, áo anh ướt đẫm mồ hôi lạnh như vừa bị cả thùng nước giội vào.
Đàm Bân thử cởi cúc áo cho anh. “Quần áo không thay sẽ bẩn lắm, để em giúp anh cởi nhé, chu


pacman, rainbows, and roller s