XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.

̀i rất ngốc, khuyên kiểu gì cũng không xong, phải thực sự trải qua một việc gì đó thì cậu ta mới sáng mắt ra được. Tôi là kẻ chẳng có thứ gì ra hồn, vậy mà giờ vợ con đề huề. Ray lại khác, cậu ta quá cố chấp, quá tham vọng để chứng minh cho người đời thấy một thứ gì đó.” Kiểu người như vậy khi gặp chuyện rất dễ lao đầu vào chỗ bế tắc, một là sẽ tiếp tục cố chấp không chịu tỉnh ngộ, hai là sẽ nhìn thấu được hồng trần, không bao giờ có con đường trung gian.
Đàm Bân nhất thời không nói gì.
“Tôi phải đi đây.” Dư Vĩnh Lân mở cửa xe, chìa tay về phía Đàm Bân. “Đúng rồi, nghe nói diễn đàn giao lưu kỹ thuật của bọn cô rất thành công, phải chúc mừng chứ nhỉ?”
Đàm Bân ngẩng lên hỏi: “Ý anh muốn nói gì?”
“Haizz, tại sao cô lại phản ứng như thế nhỉ? Đó đơn thuần chỉ là một lời chúc mừng thôi, chẳng có ý gì khác.” Nụ cười đầy tự đắc của Dư Vĩnh Lân hoàn toàn khác với vẻ lo sợ của anh một tháng trước, điều này khiến Đàm Bân thoáng thấy bất an.
Dư Vĩnh Lân đã rời đi nhưng Đàm Bân vẫn ngồi lại khá lâu. Cô cầm điện thoại, hết mở ra rồi lại gập vào, cuối cùng quyết định cất đi.
Trở về công ty, việc đầu tiên Đàm Bân phải làm là chạy đến phòng truyền thông, lấy cớ phải nghiên cứu về lịch sử phát triển của công ty để mượn về năm, sáu cuốn niên giám.
Người rời khỏi công ty đã lâu, muốn tra ra một vài dấu tích còn sót lại của người đó thì chỉ có thể dựa vào những bức ảnh cũ.
Đàm Bân cảm thấy xấu hổ vì những tin đồn xung quanh.
Cô ngắm nghía bức ảnh của Trương Đồng. Đó là một người phụ nữ mảnh khảnh, không quá đẹp nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén, có sức mạnh nhìn thấu tâm can của người khác.
Đàm Bân bất giác nhìn thấy một bức ảnh chụp chung của Trình Duệ Mẫn và Trương Đồng.
Nói là ảnh chụp chung cũng không hợp lý cho lắm, vì đó rõ ràng là khung cảnh của một buổi ký hợp đồng, có thể nhìn thấy rất đông người đi lướt qua trong ảnh. Trình Duệ Mẫn đang cầm ly rượu vang, nở nụ cười với một người nào đó không xuất hiện trong bức ảnh. Cặp mắt trong veo ẩn dưới cặp lông mày rậm của anh thật đẹp, đến mức khiến người ta khát khao được chạm vào, được vuốt ve. Lúc đó, Duệ Mẫn mới hai mươi sáu tuổi.
Trương Đồng đang nhìn anh với ánh mắt chất chứa bao lưu luyến, yêu thương và thèm muốn. Nhưng ẩn giấu sau đôi mắt đó cũng là sự bất lực và tuyệt vọng không nói thành lời.
Không biết ai đã chụp lại khoảnh khắc đầy tâm tư này, càng không biết người nào đó đã lưu bức ảnh này trong cuốn niên giám của công ty.
Gập cuốn niên giám lại, lòng Đàm Bân âm thầm xót xa, thì ra những lời đồn đại xuất hiện trong bữa trưa hôm đó không phải là không có căn cứ.
Thẫn thờ hồi lâu, Đàm Bân mới sực tỉnh. Cô thầm chế giễu bản thân mình: Chuyện này có liên quan gì đến mày không hả Đàm Bân? Lắc đầu cười, cô đẩy quyển niên giám sang một bên, xếp lại những tâm tư, bắt đầu giải quyết những email tích tụ suốt một tuần qua.
Trong hộp thư hiện rõ một nghìn không trăm năm mươi tư hàng chữ nổi bật, có nghĩa là Đàm Bân có hơn một nghìn email chưa đọc. Email được chuyển đến tầng tầng lớp lớp, đó là chuyện thường thấy ở những công ty lớn.
Nhìn đống email chất ngất, Đàm Bân mất hết cả cảm xúc. Cô hít một hơi thật sâu, cố ra lệnh cho mình phải kiềm chế những bực bội trong lòng. Việc đầu tiên cô phải làm là in những email này ra giấy.
Đây là tập kỷ yếu của một hội nghị được tổ chức cách đây ba ngày. Hội nghị tiêu thụ kiểu này được tổ chức thường kỳ mỗi tháng một lần. Khi nghỉ phép, Đàm Bân đã nhờ Chu Dương đến dự thay mình.
Trước đó, Đàm Bân cùng nhóm của mình đã bàn bạc và thống nhất sẽ xếp những cơ hội tiêu thụ ở một vài khu vực vào mức tiêu thụ khả thi. Kết quả này sẽ giúp các giám đốc kinh doanh không cảm thấy quá áp lưc. Ngoài ra, bằng cách này vào cuối quý, Đàm Bân cũng có thể dựa vào tình hình tiêu thụ chung để điều chỉnh, tạo đường tiến thoái cho nhiệm vụ của mình vào quý sau.
Nhưng mà xem xét lại, Đàm Bân nhận ra tất cả các cơ hội đều biến thành mục tiêu bắt buộc phải hoàn thành trong quý này.
Cô gọi Chu Dương đến phòng họp, đập tập kỷ yếu đã được in xuống trước mặt anh ta. “Anh nói đi, tại sao lại có chuyện này?”
Chu Dương cầm tập giấy lên đọc, nói với vẻ như không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Có vấn đề gì ư?”
“Vấn đề gì?” Đàm Bân gõ tay lên mặt bàn, rắn giọng hỏi: “Con số này do ai đưa ra?”
“Là Kenny. Hôm ấy Lý tiên sinh cũng c