Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

hế được cơn kích động. Quen biết anh lâu như vậy rồi, chưa bao giờ cô thấy Dương Duệ cư xử thô lỗ với phụ nữ như thế này, hung tợn như thể muốn ăn tươi nuốt sống người ta không bằng. Có thể dồn con người xưa nay vốn điềm tĩnh trước mọi tình huống như anh tới nước mất hết tinh thần thế này, nguyên nhân chắc hẳn là do anh ta đang sợ hãi, đã thế, cho hả cơn giận, Helen liền cười rồi nói: “Tôi gọi rồi, ông ta sẽ sang đây ngay lập tức, anh cứ đợi đi!”
“Đưa lá thư cho tôi!” Không ngờ được là Helen lại hành động nhanh đến vậy, Dương Duệ cắn môi cắn lợi, mắt trợn trừng trừng nhìn cô ta.
“Tôi không đưa đấy, anh làm gì được tôi?”
Helen tỏ ra chẳng sợ gì hết, vênh mặt lên mà đáp lại, ánh mắt dương dương tự đắc của cô nàng chứa đầy vẻ thích thú.
Cuối cùng thì cũng phải buông tay Helen ra. Mang sắc mặt đen sì, ánh mắt lạnh tanh, Dương Duệ đờ đẫn xoay người lại, ngồi phịch xuống ghế. Nói nhiều cũng vô ích, chẳng thà giữ lại chút tinh thần để còn nghĩ cách xem nên đối phó thế nào mới phải.
Nhặt chiếc túi lên, Helen cất bước bỏ đi, đi được mấy bước, cô nàng lại quay lại, cười nham hiểm nói: “Quên mất chưa nói cho anh biết, Richard nói trợ lý của ông ấy sẽ thông báo cho Leo biết thông tin về chuyến bay. Còn nữa, ông ấy hi vọng có thể gặp anh ở sân bay, bởi vì ông ấy có chuyện muốn nói với anh ngay khi vừa xuống máy bay”.
Dương Việt Phong vừa bước ra khỏi phòng bệnh, nghe được đoạn nói chuyện của hai người, ông nhíu mày, nghiêm giọng nói: “Dương Duệ, đến lúc đó chú và cháu cùng ra sân bay đón Richard”.
“Ai nói là cháu phải ra sân bay đón người?” Bước về ngưỡng cửa, anh tiếp tục nói: “Muộn rồi, chú ba về nghỉ đi”.
“Ông ấy là bố vợ cháu, là bậc trưởng bối, cũng là…”
Bắt đầu đánh hơi thấy sự bất cần năm xưa của cậu cháu, Dương Việt Phong không được hài lòng cho lắm. Biết là chuyến này cậu cháu sẽ không nghe lời, ông chú thở dài, nửa như thuyết phục nửa như cầu xin: “Dương Duệ, dù ít dù nhiều thì Anna cũng là người thân của cháu, chẳng lẽ cháu không có chút thương xót nào sao? Richard cũng nhiều tuổi rồi, ông ấy thương nhất là con gái, cháu chưa làm cha nên khó có thể hiểu được tấm lòng của người làm cha làm mẹ thế nào. Bất kể nói thế nào, ít nhất cũng phải tỏ ra là mình có cảm thấy rất thương tiếc cho sự việc chứ!”
“Người mà cháu phải nói xin lỗi là Anna, chứ không phải ông ta”.
Lạnh lùng nói lại một câu, Dương Duệ đi thẳng vào trong phòng bệnh.
Ánh đèn dìu dịu bên trong phòng bệnh như tạo ra một làn sương mỏng mờ ảo, Anna nằm im bất động trên giường với sắc mặt trắng bệch, một tay được nối với ống truyền dịch, mặt được chụp bình dưỡng khí, bộ quần áo bệnh nhân xen kẽ hai màu trắng sữa và hồng phấn vẫn giống với gu màu nhạt cô thường mặc hàng ngày. Tiếng tín hiệu từ máy móc trong phòng phát ra rõ mồn một. Nhẹ nhàng tiến lại phía giường bệnh, Dương Duệ ngồi bên thành giường lặng nhìn cô rất lâu, cuối cùng anh nắm lấy tay cô:
Anna, tại sao em lại ngốc như vậy?
Em lấy sinh mạng của mình để tác hợp cho anh, anh rất cảm kích, thế nhưng tác hợp kiểu này thật sự là quá nặng. Cuộc hôn nhân của chúng ta thực sự không có sự tình nguyện của anh, nhưng chưa bao giờ anh oán trách em hết. Từ đầu đến cuối, những gì em làm đều là những việc mà mỗi người bình thường đều làm bằng tâm ý của mình mà thôi. Không cần phải truy xét ai là người có lỗi, chỉ có thể nói là do số mệnh thôi, số mệnh không nên để anh và em gặp nhau. Anna, không cần biết cuối cùng thì tình yêu và tự do của anh có được hiện thực hóa hay không, nhưng anh luôn mong em sẽ sống tiếp, thật đấy!






Bàn tay cô mềm nhũn trong lòng bàn tay anh, đang bần thần nhớ về những ký ức trong sáu năm trời sống cùng Anna, bỗng khuôn mặt xanh xao của Tô Tiểu Lương chen vào trí óc Dương Duệ, làm anh giật nảy mình.
Gọi vệ sĩ của Anna đến canh chừng bên giường bệnh của cô, anh đi ra ngoài, vừa rút điện thoại ra, bấm nút gọi cho Tô Tiểu Lương, bỗng đâu bên trong vang lên những tiếng kêu kinh hãi.
Bỗng chốc mấy người nháo nhác chạy khắp nơi.
Màn hình hiển thị nhịp tim trong phòng bệnh của Anna đang chậm dần, chậm dần.
Bác sĩ phẫu thuật cùng đội ngũ trợ lý, y tá vội vàng quay trở lại phòng bệnh. Họ nhanh chóng tiến hành nhận định tình hình, làm một số kiểm tra cần thiết rồi quyết định thực hiện thay và truyền máu lần hai. Xét thấy tình trạng của bệnh nhân vốn có những nhân tố biến chuyển khó lường và không thể khống chế được, cho nên trước khi làm phẫu thuật, phía bệnh viện yêu cầu người nhà phải ký tên bảo đảm, vì thực tế bác sĩ cũng không hoàn toàn chắc chắn ca phẫu thuật sẽ thành công. Người nhà duy nhất của Anna ở đây không là ai khác ngoài Dương Duệ, một vệ sĩ của Anna đưa tờ giấy cam đoan đến trước mặt anh.
Nhớ ra ngày mai có hẹn gặp khách hàng, cô ép mình lấy lại tinh thần, chuẩn bị quay về phòng, bất chợt, đưa mắt nhìn ra xa xa phía cổng khu nhà, cô thấy có một chiếc Honda màu trắng bạc đỗ ở đó.
Hạ Thần?
Khoảng cách quá xa để có thể nhìn rõ biển số xe, không đành đứ