Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
ủa như vậy. Sáu năm vợ chồng, anh chẳng vui vẻ lấy một lần, không chỉ vì ba em và gia tộc nhà anh, mà còn vì em không phải là người anh yêu. Xin anh hãy tha thứ cho em, em đã ích kỷ chiếm lấy anh trong thời gian dài như vậy, chỉ vì em cảm thấy, nếu giữ anh ở lại thì cuộc sống của em mới được viên mãn.
Thế nhưng, một câu nói của cô ấy đã đánh thức em.
Cô ấy nói, tình yêu không có nghĩa là chiếm hữu, lại càng không thể lấy danh nghĩa tình yêu để tạo ra bất kỳ áp lực hay ràng buộc nào với người mình yêu.
Đấy, cô ấy hiểu thế nào gọi là tình yêu hơn em, phải không?
Thực ra sinh mệnh của em lúc nào cũng như đứng trên bờ vực thẳm, bác sĩ nói có thể sống được đến bây giờ đã là một kỳ tích. Hàng ngày em vẫn mỉm cười để đối mặt với bất kỳ sự sống chết ngày nào có thể xảy ra và sự sắp đặt của số phận. Thế nhưng, xưa nay không một ai biết trong lòng em có bao nhiêu nỗi muộn phiền, bao gồm ba, anh và Helen. Đã rất nhiều lần em muốn kết thúc tất cả, nhưng con người yếu đuối của em không đủ dũng cảm để làm điều đó. Cho đến khi em tới thành phố Y, em nghĩ đã đến lúc phải kết thúc rồi. Cả anh và em đều hiểu rõ, chỉ cần em sống thêm một ngày, thì anh vẫn sẽ không thể có được tình yêu và sự tự do mà anh hằng theo đuổi.
Nếu sự ra đi của em có thể tác thành được cho hạnh phúc của anh, Dương Duệ thân yêu ạ, em tin là thượng đế sẽ rủ lòng thương cho dũng khí của em, sau khi chết có lẽ sẽ được yên nghỉ.
Em hiểu rõ Helen, sau khi nhìn thấy cảnh máu me trong nhà tắm, nhất định cô ấy sẽ vô cùng hoảng loạn, vì thế không thể nhìn thấy lá thư này được.
Em cũng đã chuẩn bị sẵn một lá thư nữa để gửi cho ba em, ông ấy sẽ đọc được.
Một lần nữa, xin anh hãy tin em, trong bức thư đó, em bảo ba hãy để anh đi.
Với anh, cuộc hôn nhân của chúng ta là một sai lầm, vì thế, hãy để em, nguyên nhân đầu tiên của sai lầm khi đó, kết thúc sai lầm này đi.
Cầu xin thượng đế ban phước lành cho anh!”
Quả nhiên là tác thành mà!
Nhếch môi cười cay đắng, tâm trạng Dương Duệ ngổn ngang, hỗn loạn.
Lòng dạ anh đâu phải được tạc từ sắt đá, thế nên làm sao có thể thờ ơ, vô tình trước tình huống tự tử của Anna được. Thực sự thì đây là một cách làm hết sức ngu xuẩn, cái chết của cô ấy chỉ có thể làm sự việc thêm phức tạp hơn mà thôi. Thế nhưng, ai có thể phủ nhận được một tấm chân tình trong sự xuẩn ngốc đó? Những tưởng sự lạnh nhạt đằng đẵng ngày này qua tháng khác sẽ làm trái tim Anna nguội tắt hết những cảm tình dành cho mình, thế nhưng, chẳng những không nguội đi được phân nào mà trái tim cô vẫn lặng lẽ bền bỉ mang nặng tình yêu nồng nàn nhất dành cho mình. Giống như loài hoa quế thanh đạm, không bao giờ lung lay, không dao động chút nào, trong trăm hoa đua nở thì loài hoa ấy bị lu mờ về màu sắc, nhưng hương thơm lại ngào ngạt đậm đà vô cùng.
Châm một điếu thuốc, Dương Duệ dần dần trầm lặng trong hàng trăm mối tơ vò lẫn lộn. Anna nói cô ấy còn để lại một lá thư nữa, chắc chắn đã rơi vào tay Helen rồi. Chuyện cô ấy tự sát không thể nào có thể giấu được người bên Úc, liệu Helen có lợi dụng lá thư đó, thêm mắm thêm muối vào để sự việc nghiêm trọng hơn nữa không? Nghĩ đến đây, Dương Duệ vội vàng dụi điếu thuốc, đứng bật dậy. Vừa nhấc chân lên chuẩn bị đi thì Tống Thạch Nhất chạy tới, vẻ mặt không giấu được sự vui mừng:
“Bác sĩ làm phẫu thuật xong rồi, họ nói chỉ cần Anna qua được đêm nay thì sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa”.
“Đưa cô ấy sang phòng bệnh chưa?”
Anh hiểu rõ ý bác sĩ nói là nếu loại máu mới được truyền vào trong cơ thể cô ấy không gây ra bất kỳ xung đột xấu nào liên quan đến căn bệnh về máu của cô ấy thì tình trạng sẽ không quá nguy hiểm nữa.
Đêm nay là một sự thử thách khó khăn nhất nhì của cuộc đời.
Bên ngoài phòng bệnh, dãy hành lang tối đen kéo dài tới vô tận.
Dương Duệ hơi tựa vào bức tường trắng toát của bệnh viện, đưa ánh mắt sâu hoắm trên nét mặt bình thản nhìn Helen, anh hỏi: “Bức thư Anna gửi cho Richard đâu, đưa nó cho tôi”.
“Không có”.
“Điều kiện là gì?”
“Đừng có nghĩ về tôi theo lối khó chịu như vậy có được không? Thư là Anna gửi cho bố cô ấy, dựa vào cái gì mà anh đòi lấy? Không có anh thì cô ấy có tự sát không? Tôi phải giữ lại lá thư để làm bằng chứng. Anna ngốc lắm, thế nào nó cũng nói hay nói tốt cho anh, là bạn của nó, thế nào tôi cũng phải có cách nói công bằng cho nó mới được. Tôi chỉ có thể đưa lá thư đó cho Richard thôi! Biết được chuyện này thế nào Richard cũng đến đây, bắt đầu thấy sợ chưa?
“Cô đã gọi điện?”
Vội vàng chạy đến trước mặt Helen, Dương Duệ giữ chặt lấy hai cổ tay đang buông thõng trong không trung của cô nàng vồ vập hỏi.
Chiếc vòng tay kim cương Catier phát ra thứ ánh sáng lóa mắt, Helen xoay xoay hai cổ tay đang bị Dương Duệ khóa chặt nhưng không sao thoát ra được, miệng cô ả không ngớt gào lên đòi buông ra.
“Trả lời câu hỏi đi!”
Chiếc túi xách rơi phịch xuống mặt đất, Helen giơ cánh tay còn lại, chĩa thẳng vào mặt Dương Duệ, muốn lớn tiếng quát tháo anh một trận lắm, nhưng rồi sau một hồi hít sâu thở mạnh, cô nàng cũng kiềm c