Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.
định xem Anna có sao không. Nếu như kết quả khác đi thì tất cả những gì đã tính toán và thực hiện cũng tự nhiên mà khác theo. Lỡ như, không may cô ấy…”
“Lỡ như không may cô ấy chết ở đây, thì em nên chuẩn bị tinh thần bỏ chạy thoát thân, ý của anh là điều này phải không?”
Dương Duệ dụi tắt điếu thuốc, ngoảnh lại nhìn người bạn thân, miệng hơi mấp máy mỉm cười một nụ cười kỳ quái.
“Bây giờ là lúc nào mà còn cười được nữa?”
“Không có gì, chỉ là nhớ lại trước kia Tiểu Lương cũng từng nói với em những lời này, cô ấy nói: “Bỏ trốn cùng người yêu” là một cụm từ rất đẹp, chứa đầy sự xao xuyến, rất ăn nhập với tình yêu khi rơi vào tình thế bất an và trong lòng đang dậy sóng. Trên đường đi hay ở nơi xa, đây là một đặc tính thuộc về bản chất trong mỗi tâm hồn, vì thế, bỏ trốn cùng người yêu không chỉ là sự tháo chạy vì tình yêu, mà còn mang một thứ cảm giác rất mạo hiểm đến cùng trời cuối đất. Sự lang thang không nhà không cửa này đầy tính bấp bênh, và cũng rất thi vị.
Chút hồi ức ấm áp thoáng vượt qua cả đống chuyện phiền hà để vào đến trái tim Dương Duệ được một lát, rồi anh gồng mình cố hít lấy chút hương thơm của hoa lá xung quanh vào ngực, trở lại trạng thái lạnh lẽo như băng.
Đối với anh mà nói, Tô Tiểu Lương là một loại thuốc cực độc và chính cô cũng là thuốc giải.
Thấy bạn mình đang đắm đuối vậy, Tống Thạch Nhất không nỡ ném đá vào mặt hồ yên ả, nhưng anh không thể không lên tiếng:
“Định bỏ trốn cùng cô ấy thật à? Anh phải nhắc em điều này: thứ nhất, trên danh nghĩa, Richard không còn nắm giữ SUA nữa nhưng tầm ảnh hưởng và khả năng thao túng của ông ta tuyệt đối không nhỏ, vì thế anh lo là không biết hai người khác có dám thực hiện lời hứa với em trước kia hay không; thứ hai, chuyện Anna tự sát không thể giấu, chắc chắn Richard sẽ rất điên tiết với em, e là ông ta sẽ cho truy sát bọn em đến chân trời góc bể. Nghe rõ ra thì đây không phải là bỏ trốn, mà chính xác là bị truy sát ngày này qua ngày khác. Em thì đã có sự chuẩn bị trước, còn cô ấy thì sao?”
Dừng lại một lát, Tống Thạch Nhất tiếp tục: “Lúc ở sân bay đón Anna, thấy anh em mình Helen chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, không thấy có gì đáng nghi sao?”
Nụ cười ngưng lại, nét mặt Dương Duệ, nhanh chóng chuyển sang lạnh lẽo, anh lãnh đạm nói: “Em cũng có để ý thấy. Nếu đoán không nhầm thì em nghĩ Richard đã có sự phòng bị. Ông ta là lão làng trong giới giang hồ, gian manh xảo quyệt hơn cả hồ ly tinh, với quan hệ mà em đã tạo dựng được trong mấy năm nay có thể vẫn chưa đủ để đánh đổ ông ta. Em chỉ muốn từ bỏ cuộc sống mình vốn không thích thôi, có gì sai không? Cuộc sống, sinh mệnh của em hoàn toàn bị người khác thao túng, đã sáu năm rồi đấy Thạch Nhất ạ, có khác gì con đường chết đâu, em muốn đi ra khỏi đó lắm rồi! Bên ngoài con đường đó có tự do và tình yêu, anh có hiểu không?”
Nói đến đoạn cuối, gân xanh nổi rõ trên trán Dương Duệ, từng nhịp, từng nhịp, giọng nói phẫn uất của anh bị đè nén đến cực độ, đến nỗi không nói được thành lời nữa.
Sinh mệnh thật sự rất đáng quý, giá trị của tình yêu còn cao hơn nữa. Nếu lấy tự do làm mục tiêu thì cả hai thứ kia đều có thể vứt bỏ.
Tình yêu, thứ quan trọng hơn cả tính mạng và tự do đều bị giam giữ trong những chuỗi ngày tăm tối, Tống Thạch Nhất không thể chắc được liệu mình đủ dũng cảm để đi đến quyết định phản kháng như Dương Duệ hay không, nhưng anh có thể hiểu. Nói nhiều cũng chẳng có tác dụng gì, anh rút trong túi áo ra một tờ giấy có in logo của khách sạn Shangri-la đưa cho Dương Duệ: “Thấy máu trong phòng tắm, Helen sợ quá nên gọi anh đến ngay lập tức. Vì thế cô ấy chưa phát hiện ra tờ giấy này trên đầu giường”.
Nhận lấy tờ giấy, nhìn qua thì thấy là một lá thư dài với những hàng chữ bằng tiếng Anh được viết rất nắn nót, vừa nhìn Dương Duệ đã biết ngay là bút tích của Anna.
Mùi thơm dìu dịu của giấy xông vào mũi, Dương Duệ kẹp lá thư giữa hai ngón tay, nhưng không dám mở ra.
Đặt chân lên bậc cầu thang chật hẹp, Tống Thạch Nhất chầm chậm quay người lại, nhìn người bạn thân, chân thành nói: “Cô ấy đã chọn kết thúc cuộc sống của mình, mà cậu không có chút cảm giác nào sao?”
Bên một chiếc ghế dài, mặt trăng treo lơ lửng ở một khoảng cách rất gần, hương hoa thơm nồng, rất trong lành.
Những bông hoa màu vàng nhạt như những hạt thóc lấp ló trong tầng tầng lớp lớp lá xanh, tự do, tự tại, không biết đến ưu phiền là gì, cũng chẳng hề thấy mệt mỏi. Ánh mắt mơ màng của anh chợt bừng tỉnh, màu vàng nhạt chợt làm Dương Duệ nhớ tới Anna, người vẫn đang nguy kịch trong phòng cấp cứu.
Hình như cô ấy vẫn thích thứ màu này, màu vàng nhạt, vàng non, vàng nhẹ…
Khẽ thở dài một hơi, anh mở lá thư ra, cảm giác như đang mở một chiếc hộp Pandora kì bí cho cuộc đời anh:
“Dương Duệ thân mến, em rất rất xin lỗi vì đã tự mình tìm gặp cô ấy trước khi có sự cho phép của anh. Biết miêu tả cảm giác của em thế nào bây giờ nhỉ? Cô ấy nhìn rất thông minh, giàu tình cảm, chân thành. Nói thật lòng thì em ghen tị với cô ấy. Em biết, em biết xưa nay anh luôn thích kiểu phụ nữ thông minh, sáng s