Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
ông ấy, nhưng rồi lại phát hiện ra đã mang thai em”.
“Bố em còn người thân nào không? Cho dù có chuyện đáng tiếc xảy ra với ông ấy, nhưng gia đình ông ấy cũng phải có trách nhiệm với mẹ con em mới phải chứ”.
“Không phải là chuyện đáng tiếc, mà là bị tuyên án”.
Mấy tiếng nặng nề cuối cùng làm Tô Tiểu Lương và Hạ Thần cùng quay sang nhìn nhau dò hỏi, Từ Triển Bằng chết trong tù sao?
Có cơn gió ào ào thổi qua, lá cây cất lên những tiếng xào xạc quen thuộc của chúng. Ánh mặt trời cũng lắc lư theo bóng lá đang dao động, thỉnh thoảng trải xuống vài chùm nắng dài chói mắt và cũng rọi thẳng vào đáy mắt của Tô Tiểu Lãng. Cậu khom lưng ngồi xuống đầu bên phải chiếc ghế băng, khuôn mặt không có nhiều biểu cảm, như thể đang kể lại câu chuyện của một người khác, thậm chí còn chẳng hề có chút cảm xúc gì khi nhắc đến cái tên Từ Triển Bằng. Có lẽ, người đàn ông đã chết trước khi sinh ra cậu chính là toàn bộ thế giới của bà Lý Y Nhân, nhưng với cậu thì lại chẳng là gì cả. Tâm tư tình cảm lúc này vô cùng rối bời, Tô Tiểu Lương rất muốn được vỗ vào má cậu ấy mấy cái để an ủi như trước kia, thế nhưng, cứ nghĩ tới ông bố bị lừa dối mấy năm trời cùng người mẹ đáng thương của mình, cánh tay cô lại trĩu xuống.
“Ông ấy mắc tội gì?”
Ông ấy là trùm buôn ma túy ở biên giới Trung Quốc – Mianma, trong một lần đi lấy hàng đã đụng độ với cảnh sát và chết dưới họng súng của cảnh sát, rơi xuống vực thẳm và mất xác luôn”.
Hình như muốn kể một mạch cho xong câu chuyện, Tô Tiểu Lãng chỉ dừng lại mấy giây rồi tiếp tục: “Mẹ em nói đó là một vụ án liên quan đến buôn ma túy rung động cả nước, ông ấy cùng người anh em tên Từ Triển Côn là những tên trùm ma túy khét tiếng ở vùng biên giới giáp với Mianma, họ đã tổ chức sản xuất và buôn bán ma túy trong nhiều năm trời, lúc nào trong người cũng trang bị mấy khẩu súng. Hai anh em họ không chỉ là những tên tội phạm ma túy mà còn là cơn ác mộng của cảnh sát bài trừ ma túy trong khu vực. Cảnh sát đã nhiều lần cho quân đến dẹp đường dây buôn bán ma túy của bọn họ nhưng lần nào cũng phải tháo chạy, cho đến một ngày, cảnh sát phát hiện ra ông ấy thầm mê mẩn một người con gái trong gánh hát, người đó chính là mẹ em”.
Từ Triển Bằng, Từ Triển Côn…
Thầm lẩm nhẩm mấy cái tên này trong đầu, cuối cùng thì Tô Tiểu Lương đã nghĩ ra tại sao mới nghe qua mình đã có ấn tượng với chúng.
Nếu cô nhớ không nhầm thì vụ án này xảy ra khi cô khoảng tám chín tuổi. Năm đó nhà cô mới mua một chiếc tivi màu hiện đại, chuyện mà tivi đưa tin nhiều nhất, hàng xóm bàn ra tán vào nhiều nhất trong thời điểm đó chính là vụ án cảnh sát tấn công trùm ma túy Từ Triển Bằng và bắt giữ tên Từ Triển Côn. Thường xuyên nghe mọi người nhắc đến cái tên Từ Triển Bằng với Từ Triển Côn, nhưng do còn nhỏ tuổi nên cô không hiểu thế nào là buôn bán ma túy. Về sau, bố cô đã phải dùng những từ ngữ dễ hiểu nhất để giải thích cho cô biết thế nào là buôn bán ma túy, tại sao nó có thể làm người ta mang đau đớn, hận thù lẫn nhau. Cuối cùng, ông còn tổng kết lại một câu: Buôn bán ma túy chính là bán nước hại dân, bất cứ ai có liên quan đến hoạt động này đều phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật, cũng giống như anh em Từ Triển Bằng và Từ Triển Côn, một người chết trong rừng, một người bị xử tử.
Thật không ngờ những nhân vật xa lạ của năm đó giờ lại vướng mắc đến bản thân mình, liệu đây có phải là số mệnh không?
Hạ Thần cùng lúc cũng sực nhớ ra chuyện gì đó, đôi mắt cong cong trong sáng của anh cũng như đang lóe sáng, anh xúc động nói:
“Anh nhớ hồi nhỏ có xem thông tin về vụ án này trên tivi, mọi người xung quanh cũng đều bàn tán về nó”.
“Em…” Tô Tiểu Lương rất muốn nói một câu là em cũng nhớ, nhưng thoáng thấy vẻ mặt lạnh như tiền của Tô Tiểu Lãng, cô kịp thời ngăn những gì sắp tuôn ra lại mà chuyển sang thành: “Ý của em có phải là, cảnh sát phá được vụ này là nhờ vào manh mối do mẹ em cung cấp? Thế nhưng, chẳng phải bà ấy rất yêu ông ta sao? Còn nữa, nếu như mẹ em thật sự đã giúp đỡ cảnh sát thì đáng ra bà ấy phải được bảo vệ an toàn theo chế độ mới phải chứ, tại sao lại một thân một mình trở về Vĩnh An ở ẩn thế?”
Có lẽ tình yêu cũng là một dạng nợ nần, Lý Y Nhân mắc nợ Từ Triển Bằng, bố cô mắc nợ Lý Y Nhân, mẹ cô thì mắc nợ bố.
“Chọn cách báo cảnh sát có nghĩa là bố của em sẽ không còn con đường sống, để đưa ra quyết định này, chắc chắn mẹ em đã đau lòng lắm”.
Hình ảnh Lý Y Nhân bỗng hiện lên sống động trong đầu, Tô Tiểu Lương không ngờ người phụ nữ thùy mị đằm thắm ấy cũng từng phải đau đớn dằn vặt ghê gớm để lựa chọn một quyết định.
Yêu một người không nên yêu rồi sẽ phải gặp bi kịch phải không?
Điều may mắn nhất là cuối cùng con trai bà sẽ không tiếp bước theo con đường của ông bố.
“Bà chỉ là một người phụ nữ bình thường, phải trái trắng đen lẫn lộn cũng phải nhìn cho rõ, nhưng đến giờ phút quan trọng bà vẫn không đành lòng. Cuộc chiến giữa anh em họ Từ và đối thủ diễn ra chưa được bao lâu thì lực lượng cảnh sát được tran