pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

h sáng huyền ảo, xanh biếc, mát lành và lấp lánh trong căn phòng mang hơi hướng cổ xưa. Một bếp lò nho nhỏ đặt ngay trước mặt là đại diện cổ xưa nhất nơi đây, thế nhưng không ai cảm thấy có chút hơi nóng nào. Trong làn ánh sáng nhàn nhạt, cả căn phòng im phăng phắc tựa như một bức tranh tĩnh vật thanh nhã.
Dương Duệ chẳng lấy làm lạ trước những hành động từ tốn chậm rãi thế này của Vu Chấn. Đôi lông mày hơn dãn ra, ông ta điềm tĩnh uống hết hai tách trà rồi mới nói.
“Trà ở đây quả là rất ngon đấy”.
“Không đến nỗi”. Dương Duệ nhanh nhảu tiếp lời, anh cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, quyết không lộ ra bất kỳ biểu hiện lo lắng, sợ sệt nào.
“Vẫn thích nghi được à? Nếu tôi nhớ không nhầm, cậu đã không sống liên tục ở đây trong mười năm nay rồi”.
“Thành phố Y chính là quê hương của con, vì thế không có chuyện quen hay không quen, chỉ biết là sống ở đây rất thoải mái, rất yên bình”.
Hình như ông ta đang dò hỏi xem mình có ý định hồi hương hay không, Dương Duệ thận trọng lựa lời lẽ an toàn để đáp lại mà vẫn bày tỏ được lập trường của chính mình.
Hai bàn tay chầm chậm đặt xuống bàn, mười ngón tay đan vào nhau, Vu Chấn bình thản hướng ánh mắt về phía người thanh niên đang ngồi ngay trước mặt.
Chỉ có điều, bên trong ánh mắt bình thản đó chứa bao nhiêu sóng, bao nhiêu gió thì chỉ có ông ta mới biết được.
“Quê hương…”. Nở một nụ cười khó hiểu, ông ta dừng lại một lát, rồi chuyển chủ đề: “Tôi đã đọc lá thư Anna để lại cho tôi, nó nói muốn tôi thả tự do cho cậu. Grand, nói cho tôi nghe xem cậu muốn được tự do như thế nào?”
Cuối cùng thì cũng đến được vấn đề chính, Dương Duệ vẫn cố gắng không bày tỏ thái độ gì, bình tĩnh đáp lời:
“Về việc này, con tin là bố hiểu rất rõ”.
“A ha, tôi phải hiểu rất rõ sao?” Tiếng cười chẳng có chút gì là thân tình nữa, dù cơn giận của Vu Chấn chưa thành hình rõ ràng, nhưng ngữ khí của ông ta đã chuyển sang trạng thái lạnh tanh: “Có thể cách nghĩ mỗi thế hệ có rất nhiều khác biệt, thật sự tôi hoàn toàn không hiểu thứ tự do cậu đang cần nó như thế nào. Chẳng lẽ sau khi cậu cưới Anna, cậu chưa bao giờ được tự do? Chẳng phải vì tôi mà cậu được tự do với quyền lực của SUA? Năm đó nếu không có tôi dang tay cứu giúp, liệu nhờ vào mấy ông chú trong nhà cậu, cậu có thể tạo dựng được chỗ đứng trong giới sắt thép dễ dàng như vậy được không? Thứ lỗi cho tôi không thể nào hiểu được tự do của cậu nói là cái gì, nhưng tôi có mấy chữ muốn nói cho cậu hiểu, biết ơn phải biết trả ơn”.
Sự khống chế kiểu bắt ép, cố chấp, độc đoán đạt đến cực điểm…
Trong sáu năm trời, Dương Duệ sớm đã nhận ra con người này của ông ta, anh nhã nhặn đáp: “Cuộc sống hiện tại không phải là cuộc sống con mong muốn, và cũng không được gọi là có tự do. Sáu năm trước bố dang tay cứu giúp gia đình con, nhưng con thừa hiểu nếu không phải vì Anna có cảm tình với con, thì kể cả già trẻ lớn bé nhà họ Dương có tới quỳ lạy trước mặt bố, thì bố cũng không bao giờ động lòng bao dung. Vì thế, nói theo cách mà bố vẫn quen dùng và thích dùng thì đó là một cuộc giao dịch, bố dùng thứ mình nắm trong tay là thế mạnh và quyền lực về tiền bạc để đổi lấy một cuộc hôn nhân giữa con gái mình với một người không tình nguyện kết hôn. Sáu năm nay, dưới sự điều khiển của bố, con đã phải đứng đằng sau khống chế, điều phối thị trường sắt thép khắp mọi nơi trên thế giới, có những lúc hai bàn tay con buộc phải dính máu. Kiểu chinh chiến như vậy là thứ thành tựu mà bố thích thú chứ không phải điều con theo đuổi”.
“Anh cũng biết Anna có cảm tình với mình?”
Đôi mắt dài ti hí của Vu Chấn chớp chớp, ông ta có vẻ hơi ngạc nhiên về điều này, trước nay ông ta đều cho rằng những con người trầm tính lầm lì như Dương Duệ đều lãnh đạm, nhạt nhẽo như nhau thôi.
Chẳng trách cậu ta dám liên kết với hai Tổng giám đốc nữa của SUA để mưu đồ lật đổ mình, to gan lắm, nhưng đáng tiếc là…
“Đối với Anna, con tự cảm thấy mình có lỗi với cô ấy. Yêu thì là yêu, không yêu là không yêu, không thể nào thay đổi được”.
“Nghe những gì cậu vừa nói, tôi cứ nghĩ sau sáu năm trời tôi luyện, cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng thêm một câu sau cùng, đã lập tức hiện nguyên hình”.
Vu Chấn nhếch mép cười một nụ cười đầy mỉa mai, đôi lông mày của ông ta nhướn cao, tiếp tục hầm hừ: “Trên đời này cậu tưởng đôi trai gái nào có thể đi với nhau đến đoạn đường cuối cùng là do tình yêu quyết định sao? Sai bét! Cũng giống như trên quả đất này không thể tồn tại môi trường chân không tuyệt đối, tình yêu dù có xa rời hiện thực cũng không thể tồn tại lâu dài được. Cậu yêu cô gái đó, liệu cô ta có yêu cậu đủ nhiều không? Cứ coi như là có tình yêu thực sự từ hai phía đi nữa, nhưng tình yêu thì cũng phải sống!”
Đôi mắt híp lại thành một đường dài của Vu Chấn nhìn chăm chú vào Dương Duệ, dừng lại một lát, rồi ông ta tiếp tục nhấn thêm một câu: “Muốn sống, trước tiên phải tìm cách tồn tại đã”.
“Nghe Anna nói bố và mẹ của cô ấy lấy nhau vì tình yêu, bây giờ bà ấy đã mất rồi, chứ nếu nghe được những gì bố vừa nói chắc hẳn bà sẽ thất vọng lắm”.
Đôi