Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

c cửi, các loại âm thanh tạp nham va đập vào nhau, cùng nhau náo loạn vành tai, bộ não của con người.
Chia tay Hạ Thần, Tô Tiểu Lương một mình lang thang qua những con phố vừa ồn ào huyên náo mà cũng thật lạ lẫm với cô, như một kẻ cù bất cù bơ không nơi nương tựa. Cô cứ đi, đi mãi, cho đến khi tới trước một tòa nhà to rộng, cô mới giật mình ngước mắt nhìn lên, đọc dòng chữ được khắc trước tòa nhà: Thư viện thành phố. Mất một lúc lâu cô mới nhớ ra mình định đến đây để làm gì, rồi vội vàng bước lên bậc cầu thang.
Đăng ký vào đọc báo, hỏi thăm nhân viên thư viện, Tô Tiểu Lương tìm đến kho lưu trữ báo chí.
Báo giấy trong những năm tháng ấy đều in đen trắng, đặt tay lên xấp báo đã ngả màu vàng, cô nhẹ nhàng lật trang đầu tiên, một thứ mùi khó chịu xông vào mũi làm cô ho khù khụ. Nhanh tay lật qua lật lại mấy tờ báo, cuối cùng cũng tìm được một trang dài kín từ đầu đến cuối viết về vụ trọng án năm đó: trùm ma túy sa lưới, lòng dân đã yên. Dòng tiêu đề ngắn gọn nổi bật trên đầu mặt báo, phía dưới là toàn bộ diễn biến vụ việc, góc bên phải có đăng một bức ảnh đen trắng. Tẩn mẩn đọc lại nội dung bài báo để xác định mình đã tìm đúng vụ án cần tìm, mãi một lúc lâu sau Tô Tiểu Lương vẫn chưa đủ dũng khí để nhìn vào bức hình mờ mờ ảo ảo bên cạnh.
Người trên bức hình đó không phải là người đàn ông đã chết mất xác dưới vực tên Từ Triển Bằng, mà là người sau này bị bắt vào tù rồi nhận án tử hình tên Từ Triển Côn.
Ngũ quan sáng sủa, mũi cao, dung mạo đầy khí thế, thậm chí có thể được gọi là đẹp trai, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm về phía trước, tưởng như chúng đang xuyên thấu vào xương tủy bất cứ ai đang đọc tờ báo này. Bỗng nhiên tim cô đập mạnh, chân tay bắt đầu run rẩy, rõ ràng đôi mắt này rất giống với ánh mắt của Tiểu Lãng, nhất là khi Tiểu Lãng nổi giận. Không thể diễn tả nổi cảm giác của cô hiện đang rối loạn thế nào, cô gấp tờ báo lại, trả nó trở lại vị trí ban đầu, rồi đứng tựa vào giá sách rất lâu.
Ra khỏi thư viện, đồng hồ đã chỉ 3 giờ chiều.
Chờ mãi không gọi được taxi để về nhà, cô định đi bộ sang một phố khác bắt xe buýt, chưa kịp quay người đi bỗng cô thấy bóng chiếc ô tô quen thuộc chạy qua trước mặt.
Người ngồi trên ghế trước chiếc Mercedes đó không phải ai khác ngoài Dương Duệ.
Có lẽ người ngồi sau xe chính là bố của Vu Anna, Dương Duệ cũng ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ nhìn cô, nhưng không dám yêu cầu lái xe dừng lại, chiếc xe tiếp tục đi thẳng.
Khoảng cách giữa hai ánh mắt rõ ràng đã rất gần nhau, nhưng sao lại xa xôi cách trở đến vậy.
Chỉ một ánh mắt như vậy thôi, nhưng sao lại đáng sợ đến vậy.
Bóng chiếc xe đi xa dần, Tô Tiểu Lương mân mê chiếc điện thoại trên tay, nhưng cuối cùng vẫn quyết định sẽ không gọi cho anh. Cô hoang mang cất bước trên con phố dài trải đầy nắng, ánh mắt đờ đẫn trở về trạng thái kinh hãi cách đó không lâu, cô cảm giác Dương Duệ muốn biểu đạt điều gì đó với mình, rốt cuộc đó là điều gì, tại sao cô không thể đọc được suy nghĩ của anh nữa. Xe buýt chầm chậm tiến tới, ngồi vào chiếc ghế cạnh cửa sổ, cô tự lẩm bẩm với mình:
Dương Duệ, kể từ lúc này anh và em khó có thể đọc được tâm tình của nhau nữa sao?
Tại bệnh viện Từ Tâm.
Một người đàn ông luống tuổi trong bộ vest màu đen đi ra khỏi khu văn phòng bệnh viện, đôi lông mày rậm ngang ngạnh chắn ngang trên khuôn mặt, đôi mắt dài thượt, toàn thân phát ra một loại khí thế tuy không được gọi là căm phẫn nhưng lại rất nghiêm trọng. Người này chính là bố của Anna, tên Vu Chấn. Vừa thấy ông ta đi ra, Dương Việt Phong vội vàng đứng bật dậy, khom lưng chào hỏi, cố gượng cười nói:
“Richard, ngồi trên máy bay lâu như vậy chắc chắn đã mệt mỏi rồi, anh về khách sạn nghỉ ngơi trước đã được không? Tôi đã đặt một phòng hạng tổng thống cho anh rồi”.
Mang vẻ mặt cau có, ông ta chăm chăm tiến về phía trước, không thèm quan tâm đến Dương Việt Phong, rồi dừng lại trước mặt Dương Duệ, khuôn mặt đó bỗng nở một nụ cười khá ôn hòa nhưng không kém phần nguy hiểm:
“Grand, có đồng ý nói chuyện với ta không?”
Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, Dương Duệ ngước đôi mắt sâu thẳm tựa biển cả mênh mông lên nhìn, đáp: “Đương nhiên là đồng ý”.
Hai mươi phút sau, hai người họ được đám vệ sĩ đưa đến một trà quán tên Thanh Tâm nằm cách bệnh viện nửa con đường.
Vừa hay đang giờ ăn nên trà quán không đông khách lắm. Vu Chấn khua tay hai cái, một vệ sĩ của ông ta liền rút ra một xấp tiền, yêu cầu được bao toàn bộ quán trong khung giờ này. Nhân viên phục vụ vội vàng chạy đi tìm ông chủ trà quán, ông chủ cười cười nói nói đích thân đưa họ lên lầu, vào phòng vip nhất. Nước nóng được rót vào tách, rồi tách trà được lắc đều một vài vòng, đậy nắp lại, hơi nước lững thững bốc khỏi tách trà, vừa thơm ngát vừa mang đến cảm giác khoan khoái cho khứu giác.
Kiên nhẫn chờ đợi cho quá trình pha trà phức tạp trên hoàn tất, Vu Chấn ra hiệu cho đám vệ sĩ rút ra ngoài, nhấc tách trà lên nhấp một ngụm.
Ánh sáng nghiêng nghiêng lách qua tấm rèm cửa màu gỗ chui vào trong, lướt qua tách trà màu xanh ngọc, mang đến cho chúng một tầng án