Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

g bị vũ trang đã ập đến bao vây. Những người trong cuộc không chịu giơ tay đầu hàng, thế là một cuộc hỗn chiến không hồi kết đã nổ ra. Mẹ em nấp trong đám đông chớp thời cơ chạy ra tìm ông ấy, cầu xin ông hãy đưa mình bỏ trốn. Ông ta không ngờ mẹ em vẫn chạy theo mình, sau một hồi lưỡng lự, đã quyết định bỏ lại đám anh em huynh đệ để đưa mẹ em đến nơi an toàn, thế nhưng cảnh sát vẫn truy cản đến cùng trên suốt chặng đường tháo chạy của họ, càng lúc càng đuổi tới gần hơn”.
Nói đến đây, giọng điệu bình thản lạnh tanh của Tô Tiểu Lãng như bị vật gì đó chặn lại: “Khi bỏ chạy, ông ta bị cảnh sát bắn trúng, mấy chú cảnh sát không hiểu rõ nội tình, tưởng ông ấy đang uy hiếp mẹ em nên đã xông vào giải cứu con tin, trong nháy mắt ông ta đã ngã xuống. Trước khi tắt thở ông ấy đã nói một câu khiến cả đời mẹ em không thể nào quên.
Tung hoành ngang dọc vùng biên giới Vân Nam – Mianma bao nhiêu năm trời như vậy, Từ Triển Bằng chắc chắn không phải dạng ngu dốt mà không đoán ra không phải ngẫu nhiên mà cảnh sát ập đến tấn công như vậy, lại còn chuẩn bị vũ trang rất kỹ lưỡng nữa, chắc chắn người tiếp tay cho họ hành động chính là người phụ nữ ở bên cạnh mình. Trong giây phút này, ông ta đã nghĩ những gì, thất vọng, căm hận hay tự trách bản thân mình?
“Ông ấy đã nói gì? Nói là hận mẹ em?”
Trí tưởng tượng có hạn, Tô Tiểu Lương không thể nào đoán được tâm tư tình cảm mà đại ca giang hồ này để lại trước khi tạ thế sẽ ra làm sao.
Ánh mắt vẫn lạnh tanh như được phủ một lớp sương mù, Tô Tiểu Lãng lắc đầu:
“Cuối cùng, ông ta đã nói với mẹ em rằng: Em phụ anh, nhưng anh chưa từng phụ em và cũng không bao giờ muốn phụ em. Đi thôi, nếu như còn con đường sống, anh vẫn muốn được nghe em hát”.
Em đã phụ anh, nhưng anh chưa bao giờ phụ em, và cũng không bao giờ muốn phụ em.
Vì câu nói này, Tô Tiểu Lương chợt hiểu ra, tại sao Từ Triển Bằng chính là người đàn ông Lý Y Nhân yêu nhất trong cuộc đời, không ai có thể thay thế được, từ đó về sau, không có người đàn ông nào có thể đi vào cuộc đời bà nữa dù có tốt đến mấy. Trái tim của bà ấy đã chết khi Từ Triển Bằng nói ra câu nói này, chết vì hạnh phúc và cũng chết vì bi kịch, nói chung là phải chết: Cho dù ông ta là tên tội phạm ma túy khét tiếng nhưng có một điều không thể nghi ngờ là ông ta yêu bà ấy.
Tình yêu đích thực.
“Mẹ em đau lòng chẳng muốn sống nữa, vẫn gắng sức đỡ ông ta dậy cùng chạy, sau lưng vẫn có tiếng người chạy đuổi theo. Những người đuổi kịp bọn họ trước tiên lại không phải là cảnh sát, mà lại là những kẻ bị truy bắt đang nháo nhác tháo chạy. Để phá vòng vây cho mẹ em, chỉ còn lại chút hơi tàn cuối cùng, ông ta đã liều mình xông ra ngoài, bỏ lại sau lưng những tiếng kêu gào la hét mà nhảy xuống vực sâu. Mẹ em ngất ngay tại chỗ, như thế lại giữ được tính mạng cho bà. Mỗi lần kể đến đây bà đều dừng lại, không nhắc đến những chuyện gì đã xảy ra sau đó nữa. Em đoán là sau khi tỉnh lại bà đã chạy thoát, nhưng để tránh bị truy sát và cũng không muốn tìm kiếm sự che chở từ phía cảnh sát nên bà đã về quê. Từ Vân Nam về đến đây xa hàng ngàn dặm, làm sao có thể về được đến đây bà cũng chưa từng kể lại với em, mỗi lần kể xong câu chuyện bà đều khẽ hát một câu: Nhìn lại chốn phồn hoa tựa giấc mơ mịt mù, tàn sinh một đường trả nợ phong ba”.
Nước mắt lay động trong khóe mắt Tô Tiểu Lãng, hai cánh tay chống trên mặt chiếc bàn tròn, và hai bàn tay bưng lấy mặt, cậu nghẹn ngào nói tiếp:
“Từ nhỏ em đã biết mình không phải người nhà họ Tô, mẹ bảo em không được nói chuyện này ra, vì sợ em gặp nguy hiểm, và cũng sợ rằng hai mẹ con em không thể yên ổn mà sống tiếp ở Vĩnh An được. Bác Tô là một người tốt, bác coi em như con ruột của mình nhưng em chưa bao giờ gọi bác là bố. Bây giờ nghĩ lại, thực sự em rất hối hận. Sau đó, khi ở trong bệnh viện, chị đã đến bên em, gọi em là em trai. Chị biết không, lần đầu tiên khi vừa thấy chị, em đã rất sợ hãi…”
Không phải giải thích nhiều, Tô Tiểu Lương hoàn toàn hiểu được “sợ hãi” mà cậu ấy nói nghĩa là gì.
“Tiểu Lương, bác Tô đã giấu chuyện này là do lo lắng cho an toàn của mẹ con em, vì vậy…”
Sinh trưởng trong môi trường được coi là khá êm ấm, mặc dù Hạ Thần không thể cảm nhận được thứ được gọi là “đồng cảnh ngộ”, nhưng anh vẫn có thể hiểu được. Thực ra những do dự ngập ngừng trong lòng hai chị em họ không hoàn toàn là khoảng cách thực sự, có lẽ chỉ cần một chút, một chút thời gian, hoặc một chút tấm lòng bao dung thôi, là hai chị em họ sẽ bình thường trở lại như trước kia. Biết nói thế nào nhỉ, đùm bọc lẫn nhau sống qua sáu năm trời, tình cảm này thực sự còn thân thiết, quan trọng hơn máu mủ ruột già nhiều, không phải sao?
Tô Tiểu Lương ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt chờ đợi của Hạ Thần, hai tay vân vê dây đeo của chiếc túi xách, cô chầm chậm lên tiếng như thể đang rất mệt mỏi:
“Nhưng mà, mẹ em…”
“Em muốn dọn đến trường sống một thời gian, em về thu dọn một ít đồ rồi đi luôn đây”.
“Tiểu Lãng…”
Tô Tiểu Lãng quay lưng, vội vàng bỏ đi.
Giữa thành phố rộng lớn, người đi kẻ lại, xe cộ nối đuôi nhau như mắ