Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2250 lượt.
mắt láo liên của Vu Chấn bỗng khựng lại, nghe Dương Duệ nhắc tới người vợ đã khuất, sắc mặt ông ta bỗng chuyển sang lạnh tanh như sắt thép.
“Cậu đã nghe Anna kể chuyện về mẹ nó, nhưng tôi đoán chắc cậu chưa được nghe nó kể tôi cũng từng có rất nhiều người phụ nữ khác. Đàn ông thành đạt có một lúc trong tay mấy người đàn bà cũng chẳng có gì lạ, nếu như cậu chỉ là chơi bời cho vui thì ok, tôi có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho cậu. Bây giờ cậu không như vậy, lại còn uy hiếp cuộc hôn nhân mà Anna dồn toàn tâm toàn ý vào nữa, cậu nói xem, làm sao tôi có thể không quan tâm cho được?”
“Con hiểu”.
Vẻ mặt vẫn giữ được nét mặt bình thản, Dương Duệ nhấc tách trà lên, nhấp một ngụm, nói tiếp: “Chỉ có điều, có một chuyện con không hiểu”.
Thái độ Dương Duệ thay đổi không kịp trở tay, Vu Chấn khá ngạc nhiên, mà cũng lấy làm thích thú. Có lẽ là già rồi, giờ cậu ta mới nhìn thấy những gì mình thích.
“Nếu chỉ là chơi bời cho vui thì rõ ràng sẽ không ảnh hưởng tới cuộc hôn nhân của con và Anna, nhưng bố nghĩ như vậy Anna sẽ hạnh phúc sao? Hoặc nói thế này, thứ mà bố mang đến cho Anna không phải là sự vui vẻ thực sự, mà là một cuộc hôn nhân và con dấu bảo đảm về mặt hình thức. Thứ mà Anna cần là sự yên tâm và hạnh phúc từ cuộc hôn nhân của mình, nhưng bố lại mang đến cho cô ấy một cuộc hôn nhân trống rỗng, một ông chồng thích trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài, con thấy điều này có gì đó hơi lố bịch”.
“Ý của cậu là những gì tôi làm cho Anna chưa đủ tốt?” Ánh mắt lạnh tanh, vẻ nghiêm nghị của Vu Chấn bị dao động bởi những điều chưa được nghe thấy bao giờ.
“Không phải, điều con muốn nói là hạnh phúc của Anna không phải là con. Hay nói cách khác, hạnh phúc mà cô ấy cần, con không thể làm được”.
“Grand, xem ra cậu đã có sự chuẩn bị rất kỹ, bất kể tôi nói đến chuyện gì cậu đều có thể bình thản mà đáp trả lại như vậy”.
Kinh nghiệm đọc thái độ người khác đầy mình, Vu Chấn dễ dàng nhận ra thái độ của Dương Duệ hôm nay rất lễ độ, trên thực tế thì câu nào câu nấy đều thể hiện cái quyết tâm không thể dao động của cậu ta. Lạnh lùng chốt hạ một câu, ông ta hiểu cuộc nói chuyện ngày hôm nay coi như không đi đến đâu: “Thực ra, tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cậu, năng lực làm việc của cậu trong mấy năm nay vượt xa ngoài tưởng tượng của tôi, thậm chí nhiều lúc tôi còn không tin cậu từng là một sinh viên trường Y đâu đấy, tôi cũng hiểu rất rõ nếu cậu tiếp tục đi trên con đường này thì có thể đạt được những gì. Vì thế, cuối cùng tôi muốn hỏi một câu, cậu đã nghĩ kỹ chưa?”
Mấy người vệ sĩ đứng ngoài liền ra tay chặn họng người đàn ông đáng thương đang bi ba bi bô đó lại, đợi đến khi nhận được tín hiệu của người bên trong, Dương Việt Phong mới được phép đi vào.
Không thèm mời Dương Việt Phong ngồi, Vu Chấn ung dung thưởng trà, chậm rãi hỏi: “Anh là bậc cha chú của nhà họ Dương, sao lại không trấn tĩnh, bình thản được một phần của thằng bé trong nhà nhỉ?”
Len lén nhìn thái độ của ông ta không có gì khác lạ, Dương Việt Phong mới phá lên cười, nói rằng: “Nó là thằng bé con, chuyện gì cũng không hiểu, làm sao có thể được coi là cái gì mà trấn tĩnh với bình thản được?”
“Anh sợ tôi sẽ căm ghét Dương gia nhà anh vì chuyện này phải không?”
Con người vốn không biết khom lưng cúi mình của Vu Chấn chẳng ngại ngần gì mà không phũ miệng hỏi thẳng Dương Việt Phong.
Biết rõ ông ta đang làm khó mình, Dương Việt Phong chỉ biết cười gượng mà rằng: “Thằng bé Dương Duệ từ bé đã có cái tính kiêu ngạo quá đáng, không ngờ đến bây giờ vẫn còn dám không coi ai ra gì, haiz, đúng là không thể chấp nhận được. Nói thật là bậc cha chú như tôi nhiều lúc cũng hết cách với nó. Thế nhưng, Richard ạ, anh hãy nhìn vào thành tích nó đạt được trong mấy năm nay mà giơ cao đánh khẽ”.
“Các anh không thể chấp nhận được Grand là vì không có khả năng thôi”.
“Anh nghĩ ra cách thu phục nó sao?”. Câu nói chứa đầy thâm ý của Vu Chấn khiến Dương Việt Phong không thể bỏ qua, vốn đang mang nặng gánh lo trong lòng, nghe xong ông ta nói lập tức tá hỏa mà hỏi: “Richard, anh… không phải là anh định dùng cơ nghiệp của nhà họ Dương để uy hiếp nó đấy chứ?”
“Ngu ngốc”. Đặt tách trà xuống mặt bàn, Vu Chấn cau mày: “Anh tưởng có thể dùng cách này để uy hiếp nó được nữa sao? Bây giờ đến cái chết nó còn chẳng sợ nữa là”.
“Thế cái gì, cái gì có thể uy hiếp được nó, tính mạng của cô gái đó?” Nghĩ đến phương án tàn độc nhất, mặt mũi Dương Việt Phong chuyển sang ám muội vô cùng.
“Nếu muốn tung lưới đánh cá thì anh đi mà xử cô gái đó, tôi đây già rồi, không muốn nhìn thấy máu me nữa, nhẹ nhàng hơn một chút đi”.
Cái này không phải, cái kia cũng không phải, Dương Việt Phong vò đầu bứt tóc mà vẫn không thể hiểu được: “Vậy… vậy rốt cuộc là cách gì?”
Gẩy ngón tay ra hiệu cho đám vệ sĩ đi theo, Vu Chấn chầm chậm đứng lên, để lại cho Dương Việt Phong một nụ cười rất khó hiểu cùng câu nói: “Anh sẽ được thấy ngay thôi”.
Có một thứ vẫn âm thầm trôi đi, muốn chặn lại cũng không chặn được, đó chính l