pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

, em và Dương Duệ nói với nhau rất nhiều chuyện vui vẻ, cái gì em cũng muốn…”
“Dương Duệ…” Nhắc tới tên Dương Duệ, Hạ Thần như choàng tỉnh, một lần nữa giằng lấy cốc bia từ tay cô, nghiêm nghị nói: “Em muốn gặp cậu ta phải không? Anh sẽ gọi điện bảo cậu ta đến đây, được không?”
“Ai?” Tựa vào vai Hạ Thần, Tô Tiểu Lương chớp chớp đôi mắt, ngây ngô hỏi lại, sau đó lắc đầu: “Anh nói là Dương Duệ phải không? Không, em không muốn gặp anh ta. Nói cho anh biết một bí mật nhé, thực ra… thực ra em rất không xứng với chính mình”.
Người đến quán rượu này dần dà đông hơn, liếc mắt nhìn đồng hồ đã là 8 giờ tối, Hạ Thần rút điện thoại ra định gọi cho Dương Duệ.
Anh tin rằng, người Tô Tiểu Lương muốn gặp nhất lúc này không phải là mình, mà phải là cậu ta.
Thế nhưng, hành động này không qua mắt được kẻ đang say sưa bí tỉ Tô Tiểu Lương, cô nhanh chóng giật lấy điện thoại vứt lên bàn, nổi giận đùng đùng: “Anh… anh muốn gọi cho ai? Dương Duệ phải không? Em đã nói rồi, em không muốn gặp anh ta, không muốn gặp! Hạ Thần, chúng ta… chúng ta có phải là bạn của nhau không? Nếu là bạn thì anh hãy ngồi uống rượu nói chuyện với em, còn không thì anh đi đi!”
“Được, được rồi, anh không gọi”. Hạ Thần không nghĩ rằng nhắc đến Dương Duệ cô ấy lại bị kích động như vậy, đành thôi không sờ đến điện thoại nữa, dịu giọng dỗ dành cô: “Nào, nói bí mật của em đi xem nào”.






Tô Tiểu Lương ngã nhào xuống ghế sô pha, cười ngây dại nói: “Đúng, bí mật của em. Anh biết không, Dương… trước khi Dương Duệ trở về, em đã nghĩ rất nhiều lần xem có nên tha thứ cho anh ta hay không, câu trả lời lần nào cũng là không thể. Nói thật lòng, em là một cô gái nhớ dai thù lâu, không biết làm thế nào để quên được nỗi đau khi bị anh ấy bỏ rơi. Thế nhưng, khi anh ấy trở lại, em phát hiện ra chính mình cũng không thể điều khiển được bản thân mình, cho dù vẫn biết anh ấy đã có vợ. Bi kịch của mẹ em là từ Lý Y Nhân mà ra, bây giờ, nếu Vu Anna, nếu cô ấy chết, thì bi kịch của cô ấy chính là do em. Vì thế, thật sự em thấy mình không xứng đáng với bản thân mình, chẳng… chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi phải không, tại… tại sao sáu năm trời em không thể quên được anh ta, tại sao đến bây giờ, đến bây giờ trái tim vẫn đau đớn như bị lửa thiêu đốt thế này.”
“Cậu ấy không phải là ai khác, chính là người mà em yêu, cũng là giấc mơ của em từ thuở thiếu thời.”
“Mơ? Chỉ là giấc mơ thôi, ngày nào em cũng cảm thấy mình như đang mơ màng trong những giấc mơ. Những lúc vui vẻ thì như đang được bay lên chín tầng mây, lúc đau buồn lại như đang rơi xuống chín tầng địa ngục. Lúc trên cao, lúc rơi tõm xuống dưới vực sâu, hết đi lên rồi lại đi xuống, chật vật, vật vã như thể, như thể mỗi ngày khi anh tỉnh giấc, anh đều cảm thấy sắp có chuyện bất trắc gì đó sẽ xảy ra, nhưng mãi mãi anh không thể biết rốt cuộc đó là chuyện gì, lòng dạ lúc nào cũng bất ổn, không bao giờ biết được hai chữ tình yêu nó như thế nào.”
“Tiểu Lương….” Chưa bao giờ Hạ Thần phải rơi vào tình cảnh không thể nói thành lời như bây giờ, ngay cả là khi đứng trên bục giảng, anh xót xa nói: “Để anh đưa em về, có được không?”
Thế rồi Hạ Thần đỡ cô, đưa cô ngồi lên xe, thắt dây an toàn cẩn thận cho cô, rồi quay trở lại quán rượu ôm thùng đồ của cô ra, nổ máy cho xem chầm chậm lăn bánh.
Ngày đó anh chạy trên thao trường
Hét thật to rằng anh yêu em, anh còn nhớ hay không
Ngày đó chẳng có gì làm chúng ta phải sợ hãi
Muốn hái cả ánh tà dương màu cà phê
Anh nói chỉ cần cứ mãi yêu nhau là được
Cứ như vậy sẽ không bao giờ chia ly
…”
Trong tiếng hát đau thương ấy, nước mắt đã phủ kín khuôn mặt Tô Tiểu Lương, lời ca mới mẻ như đang kể lể một câu chuyện tình yêu buồn từ thời thanh xuân.
Ngày đó, chúng ta đều là những đứa trẻ ngây thơ hiền lành, có thể dễ dàng nói sẽ mãi mãi yêu nhau đến hết cuộc đời, nhưng tiếc thay, con đường đời chúng ta đi còn có rất nhiều đau thương không thể tránh được. Khi tuổi xuân chỉ giống như một cánh hoa mỏng manh phất phơ trong gió, khi tình yêu đi đã đến hồi chán nản như bữa tiệc tàn, liệu có ai còn nhớ tới thuở ban đầu đó không, liệu có ai vẫn tin tưởng tình yêu đó có thể dễ dàng đi đến tận cùng không?
Sự im lặng nhanh chóng biến thành đau khổ, nghe tiếng nhạc mà lòng Hạ Thần đau xé gan xé ruột, đến nỗi không thể lái xe đi tiếp được nữa, anh đỗ lại bên vệ đường.
Xe vừa dừng lại, Tô Tiểu Lương liền mở cửa chạy ngay ra ngoài, cô đi tới hàng lan can chắn dọc bờ sông.
Hạ Thần cũng vội vàng xuống xe chạy theo cô, anh dừng lại khi khoảng cách giữa mình và cô chỉ còn vài bước chân, nhìn cô bằng ánh mắt u buồn, không nói gì hết, anh chỉ nhìn thôi.
Tiếng khóc hòa theo chiều gió, rồi những tiếng nấc cũng bị gió cuốn ra xa, trời lạnh quá.
Tất cả những do dự ngập ngừng trong lòng bị trái tim hoang mang thúc đẩy, Hạ Thần bước về phía trước, dang tay ôm lấy thân hình mảnh mai đang run rẩy của cô, ôm thật chặt, dường như muốn dùng hơi ấm của cơ thể để truyền sự động viên, an ủi không l