Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2034 lượt.
vẫn còn yếu lắm, xem ra trận sốt này không nhẹ đâu.”
“Vâng, em biết, anh có lên nhà ngồi chơi một lát không?”
Trong không gian chật chội của chiếc xe, có thể nghe rõ từng nhịp thở của anh, Tô Tiểu Lương cố gắng tỏ ra không cảm nhận được bất cứ điều gì. Cô chỉ muốn mình và anh vẫn là những người bạn thông thường, bởi vì tình bạn là mối quan hệ ấm áp ít khi bị tổn thương nhất, không giống như tình yêu, khi hạnh phúc thì ngọt như mật, đến lúc đau khổ lại đắng cay như thuốc độc, rồi đến lúc sóng gió nổi lên, trái tim sẽ tan nát. Có lẽ, đây là một dạng của thói ích kỷ, hoặc là một cách để tự bảo vệ chính mình.
Nhìn về khu nhà lấp ló sau rặng cây xanh, Hạ Thần lắc đầu nói:
“Không cần đâu, em lên tắm rửa qua rồi đi ngủ tiếp đi, anh không làm phiền em nữa.”
“Được, tạm biệt anh.”
Kẻ xui xẻo thì đến uống nước lạnh cũng thấy buốt răng. Tô Tiểu Lương vừa bước xuống xe, đi chưa được mấy bước, bỗng đâu giẫm nhầm lên một hòn đá, đôi giày cao gót không đủ sức để giữ thăng bằng cho cô, toàn thân cô chao đảo, đống đồ mang theo đổ hết xuống mặt đường, chân bắt đầu có cảm giác đau tê tái. Khi đứng vững trở lại, cúi xuống nhìn thì phát hiện ra chiếc giày cao gót bên phải đã bị gãy gót.
Hạ Thần thấy vậy vội vàng chạy ra khỏi xe, nhặt một vài thứ đồ rơi trên mặt đường, một tay đỡ cô đứng vững, nhíu mày nhìn xuống đôi giày tai hại.
Một chiếc xe Mercedes vụt chạy đến, rồi đỗ lại trên con đường nơi có hai người đang đứng bên nhau, nhưng chẳng ai để ý thấy.
Nhìn từ đằng sau, hai người giống hệt như một đôi nam nữ đang đứng tựa vào nhau nói chuyện tâm tình.
Lớp cửa kính chầm chậm được kéo xuống, bên trong chính là khuôn mặt điển trai của Dương Duệ. Nhìn thấy cảnh này, đôi tay đặt trên vô lăng của anh nắm chặt lại, mấy ngón tay chuyển sang màu trắng tím tái. Chiều hôm qua, khi tới công ty, nghe Trần Quốc An thông báo về chuyện của Tô Tiểu Lương, gần như anh đã phát điên. Anh cấp tốc lái xe đến khách sạn Shangri-la tìm Vu Chấn, nhưng ông ta lấy cớ lo lắng cho con gái đang nằm viện mà không tiếp bất kỳ ai. Thế rồi, anh chạy đi khắp nơi để tìm Tiểu Lương, đến tất cả những nơi cô thường lui tới đều không thầy bóng dáng cô đâu cả, gọi điện cho cô thì lần nào cũng nhận được thông báo đang tắt máy. Không còn cách nào khác, anh đành đỗ xe trước cổng đợi cô về cả đêm qua, đến 4 giờ sáng bệnh viện gọi điện thông báo Anna đã tỉnh lại anh mới đi khỏi đây.
Bây giờ quay trở lại, thấy cảnh nay, xem ra tối qua Tô Tiểu Lương đã ở chỗ Hạ Thần phải không?
Trên phương diện lý trí mà nói, anh không hề có chút nghi ngờ gì về quan hệ tình bạn giữa hai người họ, nhưng trên phương diện tình cảm, thực sự anh không thể lừa dối bản thân mình.
Một cảm giác khó chịu nhỏ li ti đang mở rộng ra, lan vào trái tim anh.
Hoặc có lẽ quãng thời gian này đã quá mệt mỏi rồi, nếu không thì tại sao giờ lại thấy bức bối thế này?
Nhíu chặt đôi lông mày lại, Dương Duệ xuống xe, anh cất tiếng gọi:
“Tiểu Lương, Hạ Thần…”
Cố gắng hết sức để giọng nói mình được bình thản như thường ngày, anh còn muốn nói thêm điều gì nữa nhưng không thể nào thốt được thành lời.
Hai người đang nói chuyện gì đó với nhau, cùng nhau ngoảnh mặt lại, Tô Tiểu Lương có thể cảm nhận được rất rõ cánh tay đặt trên vai mình của Hạ Thần trở nên cứng đờ trong giây lát. Dương Duệ đang đứng cách họ mấy bước chân, chiếc áo sơ mi anh mặc có mấy nếp nhăn, trên cằm râu ria rậm rạp mặc sức tung hoành, những mạch máu đỏ ti hi hằn rõ trong đôi mắt anh, răng môi cắn chặt vào nhau, tưởng như tiếng gọi vừa rồi không phải được phát ra từ miệng anh.
Có lẽ do sự xuất hiện của anh đột ngột quá, mà trong khoảnh khắc ba người đều không biết nói gì.
Cuối cùng Hạ Thần quyết định sẽ phá vỡ sự im lặng trước.
“Grand, cậu đến thì hay quá. Tô Tiểu Lương bị gãy gót giày, cậu đưa cô ấy lên nhà đi, để tôi nhặt đồ mang lên sau.”
Cả đêm bồn chồn như ngồi trên đống lửa, trái tim bất an của anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, suýt chút nữa anh đã phát điên lên vì sốt ruột, vì thế, anh đã rất muốn được hét toáng lên mà hỏi cô tại sao không nghe điện thoại, thế nhưng khi đứng trước khuôn mặt xanh xao và ánh mắt âu sầu của cô, suy nghĩ đó của anh bỗng tan thành mây khói và bị gió thổi tan đi. Về căn bản, thì chuyện cô bị cho nghỉ việc là bắt nguồn từ bản thân anh, đây là lần đầu tiên trong đời anh bắt đầu tự vấn bản thân mình rằng rốt cuộc việc anh ngoan cố muốn giữ Tô Tiểu Lương ở lại bên mình mãi mãi là đúng hay sai?
Nếu như tình yêu chỉ có thể mang đến một chút ít niềm vui, nhưng lại có quá nhiều nỗi đau đớn to tát, không ai có thể bảo đảm được tình yêu đó có nên tiếp tục đi tiếp hay không.
Gật đầu, Dương Duệ chẳng nói chẳng rằng, nhấc bổng cô lên, bế cô đi thẳng vào khu nhà.
Mặt đường xám đen trong đôi mắt Hạ Thần chợt trở nên mơ hồ, anh cúi xuống nhặt từng thứ đồ của Tô Tiểu Lương lên, những thứ này vốn dĩ nhẹ tênh, nhưng chẳng hiểu sao khi mắc vào tay anh lại trở nên nặng hàng nghìn cân như vậy. Mỗi lần nhặt một thứ lên, cánh tay anh lại như mất đi mấy phần sức lực. Rõ