Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
ời sang cho cô. Cơn gió lạnh mùa thu thổi đến làm tóc cô tung bay phấp phới, trong vòng tay chắc nịch của một người đàn ông, mọi uất ức, đau khổ của Tô Tiểu Lương như được tiêm một liều thuốc kích thích, chúng bắt đầu bùng nổ, bộc phát hết ra ngoài: “Em không còn gì nữa rồi, không còn người thân, không người yêu, tình yêu thì chỉ có thể vụng vụng trộm trộm, đến công việc cũng mất, Hạ Thần, nói cho em biết, tại sao lại như thế này? Tại sao em đã nỗ lực hết mình để sống mà cuộc sống lại đáp trả em bằng những điều này? Chẳng phải người ta nói, chỉ cần nỗ lực sống hết mình là sẽ có tất cả sao, còn em, tại sao, tại sao em lại chỉ nhận được những điều như thế này?”
Càng nói càng bị kích động, cô đẩy Hạ Thần lùi về phía sau, nước mắt giàn giụa, tóc tai bị gió thổi rối tung, sắc mặt trắng bệch, thân hình mảnh mai của cô lảo đảo như thể có thể đổ xuống bất cứ lúc nào.
Đôi mắt sáng lấp lánh của Hạ Thần như chất chứa vẻ dịu dàng của dòng sông bên cạnh, anh lại tiến sát về phía Tô Tiểu Lương, kiên định nói:
“Tiểu Lương, không phải là em không còn gì cả, em còn có anh, anh vẫn luôn ở bên em.”
Chưa bao giờ Hạ Thần nghĩ lại có ngày mình thành ra như vậy, sinh trưởng trong một gia đình bề thế có gia giáo, và cuộc sống tự lập trong hoàn cảnh cô đơn đã sớm giúp anh hiểu được lúc nào nên tiến, nên lui và khả năng bình tĩnh trước mọi tình huống, anh luôn quan niệm rằng khi mong muốn về cuộc sống vượt quá phạm vi giới hạn có thể đạt được, thì cũng chỉ là theo đuổi một giấc mơ luôn thường trực trong tâm trí. Theo lối tư duy của anh, tình yêu cũng như vậy. Nếu như yêu mà không thể có được, chi bằng cứ im lặng, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ quan tâm thôi, không cần phải nói ra, sợ rằng nói ra sẽ làm cả hai thêm muộn phiền.
Nhưng đến giây phút này, anh nhận ra bản thân không thể điều khiển được những xúc động bên trong con người anh nữa, chúng đang giục giã anh hãy gào lên một câu:
Nếu em đón nhận anh, anh sẽ mang hạnh phúc đến cho em cả đời.
Hai người lặng im, bất động đứng nhìn nhau trong một khoảng cách không xa cũng chẳng gần như vậy, thỉnh thoảng thu hút cái ngoái nhìn của một vài người đi đường. Gió chuyển những lời anh nói đến tai Tô Tiểu Lương, cô thẫn thờ đứng đó, ánh mắt kích động của cô dần dần tối sầm lại, không hiểu vì sao, trong lòng cô bỗng dâng trào một thứ cảm giác vô cùng tội lỗi. Đáng ra không nên vô cớ kéo anh vào dòng chảy cuộc sống của mình, không phải sao?
Đầu cô đau như búa bổ, dường như muốn vỡ ra làm hai lắm rồi.
Thân hình gầy guộc của cô bỗng ngã khuỵa xuống mặt đất, Hạ Thần vội vàng chạy đến xem sao, thì ra cô đã ngất lịm đi.
Dìu cô trở lại trong xe, khi vô tình chạm vào bàn tay cô, anh phát hiện da thịt cô nóng bừng, đưa tay lên sờ trán, cũng thấy nóng như vậy. Liếc xuống nhìn chiếc túi xách cô để ở ghế sau, anh đắn đo xem có nên tự ý lục lọi đồ đạc của người khác để lấy chìa khóa nhà hay không, cuối cùng anh quyết định sẽ đưa cô về nhà mình. Mười mấy phút sau, Hạ Thần bế cô đi vào trong nhà, bà giúp việc lâu năm trong nhà anh tròn xoe đôi mắt khi thấy cảnh tượng này.
Một đêm trôi qua không một tiếng động.
Sau một giấc ngủ li bì tưởng như đã kéo dài hàng thế kỷ, khi tỉnh lại Tô Tiểu Lương vẫn thấy đầu đau như búa bổ.
Thấy mình đang ở một nơi xa lạ, cô giật mình ngồi bật dậy. Nghĩ lại chuyện tối qua, cô nhanh chóng đoán ra mình đang ở trong nhà của Hạ Thần. Vội vàng xuống giường thay đồ, cô mở cửa bước ra, liền bắt gặp bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng mà Hạ Thần chuẩn bị cho cô. Tô Tiểu Lương lúng búng nói lời cảm ơn với Hạ Thần, trong suốt bữa ăn, anh vẫn dịu dàng nhẹ nhàng như bình thường nhưng chẳng nói gì nhiều, rồi anh đề nghị được lái xe đưa cô về nhà. Hình như gara ô tô dưới tầng hầm là nơi lạnh lẽo nhất thế gian, Tô Tiểu Lương đứng dõi theo bóng dáng Hạ Thần đang đi về phía chiếc xe, cảm giác dường như anh chính là nguồn sáng duy nhất của chốn âm u tăm tối đó. Những gì đã xảy ra đêm qua hiện lại sống động rõ mồn một trong đầu óc cô, sống mũi cay cay, có một luồng cảm xúc chưa bao giờ xuất hiện bỗng dâng trào trong cô.
Một người đàn ông có thể vô tư như vậy, chắc chắn là có một trái tim rất nhân từ rộng lượng. Ngày nay, người như anh là rất hiếm.
Yêu thật lòng, yêu bằng cả trái tim, những điều đó nói thì dễ nhưng làm khó lắm.
Thế nhưng, cảm động không đồng nghĩa với rung động.
Những gì anh làm dễ dàng làm con người yếu đuối như Tô Tiểu Lương cảm động, thậm chí là tất cả các cô gái trên đời này cảm động.
Nhưng đáng tiếc, đó không phải là rung động.
Ánh mặt trời sáng sủa dần bị đám mây đen từ đâu kéo đến che lấp, những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững đứng đó, người qua kẻ lại trên đường vẫn nườm nượp như mắc cửi.
Không khí trong lành buổi sớm bị vơi đi mấy phần, giao thông buổi sáng ngày cuối tuần khá thuận lợi, hai người nhanh chóng đến tới cổng khu nhà.
Đôi mắt chứa đầy tâm sự của Tô Tiểu Lương chầm chậm mở ra, vừa hay bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng của Hạ Thần dành cho mình, anh nói:
“Nhớ hôm nay phải truyền nước thêm mấy lần nữa đấy, nhìn em