Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2013 lượt.
của mình để bù đắp lại. Nói thật lòng, nhìn cô ấy đau khổ tôi cũng đau khổ tột cùng.”
“Yêu? Nói thì hay thật đấy! Sáu năm trước anh đã cưới người phụ nữ khác, bây giờ dựa vào cái gì để nói yêu chị ấy? Chị tôi không cần anh yêu theo kiểu này!”
“Cô ấy kể với cậu chuyện của hai chúng tôi sao?”
Dương Duệ tỏ thái độ nghi ngờ và có chút kích động, anh biết với tính cách Tô Tiểu Lương, nhất định cô ấy sẽ không kể chuyện này ra với Tiểu Lãng mới phải.
“Đoán vậy. Nếu như anh chưa kết hôn, chị gái ngốc nghếch của tôi sẽ không đau khổ như vậy đâu, thế nào chẳng giẫm lại vết xe đổ ngày xưa. Chị ấy luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng kỳ thực trái tim lại hết sức yếu mềm. Mấy năm nay chưa bao giờ chị nói với tôi nửa lời về chuyện của hai người, chị không muốn nhắc đến, dẫu sao ngày sinh nhật sáu năm trước vẫn chính là ngày tăm tối kinh khủng nhất trong cuộc đời của chị. Tôi thực sự không hiểu tại sao anh lại chọn chia tay với chị vào đúng ngày đó? Anh biết không, bọn họ, thêm cả anh nữa, suýt chút nữa đã bức tử chị tôi rồi đấy! Vì thế, tôi nghi là anh chỉ muốn nhìn chị tôi chết thì mới vui lòng.”
Đúng là khí thế hùng hồn của giới trẻ, đến đoạn xúc động, gân xanh gân đỏ trên cổ Tô Tiểu Lãng bỗng nổi phập phồng, ánh mắt sắc lẹm mãnh liệt như lưỡi dao.
Trước mặt là một tâm hồn đang bức xúc và hung hăng đến tột đỉnh, dù tâm tư cũng đang rối bời nhưng Dương Duệ vẫn không nao núng và chẳng hề có chút cáu giận, anh vẫn đủ sắc sảo để nắm bắt được điều kỳ lạ trong câu chuyện của cậu nhóc:
“Bọn họ… là ai? Ngày hôm đó còn xảy ra chuyện gì nữa?”
“Anh chẳng đã biết tôi không phải là bạn trai mà là em trai chị ấy rồi, thế mà lại không rõ chuyện gì đã xảy ra sao?”
Dương Duệ bỗng thẫn thờ trước câu hỏi chắc như đinh đóng cột đó, thực ra anh không có ý tìm người điều tra quá sâu vào cuộc sống của hai chị em Tô Tiểu Lương. Một khi để Tô Tiểu Lương biết được mình đang âm thầm điều tra về những chuyện này, chắc chắn cô ấy sẽ phản ứng dữ dội và lấp thêm đất đá vào con đường vốn đang tắc của mình. Biết nhau lâu như vậy rồi, hiểu nhau hơn bất cứ ai, anh thừa biết nếu một khi muốn được đến bên Tô Tiểu Lương điều kiện cần không chỉ là mang cho cô ấy một tình yêu dịu ngọt mà nhất thiết phải có sự tôn trọng và bao dung.
“Cậu có tin hay không thì tùy nhưng tôi không hề cho người bí mật điều tra về hai người. Trước khi đến nhận chức Tổng giám đốc ECO khu vực Châu Á Thái Bình Dương, Giám đốc bán hàng toàn Trung Quốc Trần Quốc An có giới thiệu sơ qua về tình hình Giám đốc các khu vực, trong đó đặc biệt nhấn mạnh đến chị cậu, ông ta nói chị cậu khá vất vả, vừa nuôi cậu em ăn học vừa trang trải tiền nhà cửa. Vì thế trong đợt đề bạt Giám đốc khu vực ba năm trước ông ta đã ủng hộ chị cậu, không chỉ vì chính Giám đốc Trần là người tiến cử chị cậu mà thực tế chính ông ta cũng đánh giá rất cao cô ấy.”
Có nỗi hổ thẹn nhỏ giọt tí tách vào tâm can, nghĩ tới sự chăm sóc tận tình từng li từng tí của Tô Tiểu Lương dành cho mình trong sáu năm qua, Tô Tiểu Lãng bất chợt thấy nghẹn ngào nơi cuống họng.
Nhớ lại năm đó, cô cũng chỉ là một sinh viên đại học sắp ra trường nhưng đã phải gánh trên vai gánh nặng cuộc sống của những hai con người.
Thấy Tiểu Lãng không nói không rằng, tinh thần có vẻ đang bị xao động, nhuệ khí hừng hực cũng giảm đi mất mấy phần, Dương Duệ xuống giọng: “Nói cho tôi biết, rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Mang cảm giác bức bối như bị ai đó bóp nghẹt trái tim rồi dìm sâu vào trong nước, bất chợt Dương Duệ nhớ lại Tô Tiểu Lương đã từng nói mãi mãi không bao giờ cô quên ngày đó, không đơn thuần chỉ vì ngày đó anh nói chia tay với cô mà còn vì một vài việc gì đó anh chưa được biết cũng xảy ra vào ngày định mệnh đó. Những chuyện này luôn vấn vương trong cô suốt những năm qua, chúng như những mớ tơ vò quấn chặt lấy cô, đan thành một tấm lưới dày kín, siết chặt lấy Tô Tiểu Lương, hành hạ cô phải giãy dụa, phải vật lộn khốn khổ trong đó.
Bờ môi hơi rung rung, nhếch lên cao hết cỡ có thể, biết mình vừa lỡ miệng để buột ra điều không nên nói, Tô Tiểu Lãng đưa ánh mắt đầy cảnh giác sang nhìn Dương Duệ giờ đây đang hết sức nôn nóng mà cũng vô cùng lo lắng, thế nhưng cậu ta vẫn chỉ lặng im.
“Tôi thừa hiểu cậu không thích tôi, thậm chí là rất ghét tôi, nhưng hãy tin là tôi cũng quan tâm và lo lắng cho cô ấy như cậu vậy, thật đấy.”
Ánh mắt lãnh đạm sâu thẳm dần chuyển sang hiền hòa hơn, Dương Duệ tự nghiêng người dựa vào lan can, ngẩng đầu nhìn xa xăm về phía chân trời tối đen như mực:
Đêm tối dần…
Những con sóng lớn gầm thét dữ dội đến mấy dần dà rồi cũng tan, có cơn gió lạ thổi qua làm mặt hồ lăn tăn gợn lên những con sóng nhỏ và cũng làm mái tóc hai người tung bay.
Lại một hồi im lặng làm não lòng não ruột nữa trôi qua, nhờ ánh đèn đường mà Tô Tiểu Lãng có thể nhận ra trong đáy mắt Dương Duệ có thứ ánh sáng đang âm ỉ cháy.
Thứ ánh sáng hết sức trong trẻo mà đầy xúc cảm, và cũng là ánh sáng phát ra do hiện tượng khúc xạ ánh sáng