Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
g Duệ nhíu mày, rốt cuộc là Tô Tiểu Lãng nhớ nhầm hay câu chuyện như mình đã được biết là giả dối?
Chẳng phải cô ấy đã nhận được hai vạn đồng mà bố chuyển qua ư?
Không muốn làm đứt quãng mạch cảm xúc của Tô Tiểu Lãng, anh âm thầm quyết tâm nhất định phải làm rõ chuyện này.
Ký ức cuồn cuộn trở về như dòng nước thủy triều dâng, Tô Tiểu Lãng tiếp tục kể: “Khi đó đúng lúc chị sắp tốt nghiệp đại học, dù bận viết luận văn mà ngày đêm vẫn miệt mài đi làm thêm kiếm tiền, còn phải chăm sóc tôi nữa. Không có tiền thuê nhà, anh biết tôi ngủ ở đâu không? y za, lén lút ngủ lại trong ký túc xá nam của một anh khoa toán mà thường ngày cũng được coi là khá tốt với chị, để đáp lại, chị phải bổ túc thêm cho anh ta tiếng Anh đấy.”
Hai cánh tay vòng ra sau lưng nắm chặt lấy lan can lạnh ngắt, Tô Tiểu Lãng hơi nghiêng người về sau, ngẩng đầu lên nhìn trời để nén những giọt nước mắt còn nóng hổi vào trong hốc mắt.
Không biết có phải nói ra rồi lòng thấy dễ chịu hơn hay do đau buồn tràn đầy không thể nào làm vơi đi được mà cậu thở dài một hơi: “Anh bạn đấy cũng không đến nỗi nào, thỉnh thoảng có đưa tôi đi ăn cùng, sau đó gọi đùi gà nướng cho tôi còn mình thì ăn rau. Nhà anh ấy cũng không giàu có gì nên khi biết chuyện chị Lương đã mắng tôi một trận dữ dội lắm. Khi đó tôi vẫn thấy chút ấm ức. Mãi sau này tôi mới biết, để đảm bảo mỗi ngày tôi đều có trứng để ăn thì chị ấy chỉ ăn hai bữa mỗi ngày, cả hai bữa đều là mỳ tôm giá không đến một đồng. Vì thế, tôi thường nghĩ, nếu như không có tôi trên đời thì chị ấy chắc chắn đã không phải khổ như vậy…”
Hai giọt nước mắt cuộn tròn từ từ lăn ra từ khóe mắt, Tô Tiểu Lãng đưa tay lên bịt miệng, cố gắng kiềm chế âm thanh nức nở muốn phát ra thành tiếng.
Nỗi niềm cảm thương, xót xa hiện rõ trên nét mặt, Dương Duệ đưa tay vỗ vai cậu ta:
“Đừng tự trách mình, tôi tin rằng một khi cô ấy đã lựa chọn việc chăm lo cho cậu thì không bao giờ cô ấy oán thán về bất kỳ điều gì mình đã làm cả. Cô ấy đúng là cô ngốc, đại ngốc nghếch.”
“Tôi biết, vì thế tôi đã thề, tôi thề sẽ mua bánh gato dâu tây cho chị ấy trong cả cuộc đời, thề sẽ để chị luôn luôn vui vẻ trong cả cuộc đời này, nhưng…”
Tình thân có thể mang đến cảm giác an bình và ấm áp, nhưng để tâm hồn được vui thực sự thì chỉ có thể tìm thấy được trong tình yêu.
“Đối với cậu mà nói, cô ấy đã bươn chải chịu nhiều gian khổ để nuôi nấng và chăm nom cậu. Nhưng Tiểu Lãng à, đã bao giờ cậu nghĩ rằng, thực ra với cô ấy mà nói, cậu chính là nguồn sức mạnh để cô ấy chiến đấu vượt qua những năm tháng khó khăn đó. Nếu không có cậu, cô ấy có thể sẽ sống những tháng ngày nhẹ nhàng hơn, nhưng lại là những ngày tháng sống không mục đích, sống không bằng chết. Cậu trai trẻ ngốc nghếch, cậu còn là một đứa trẻ, lương thiện như cô ấy, nếu đã lựa chọn cho cậu đi theo mình thì tuyệt đối không bao giờ hối hận cả. Tôi hiểu cô ấy mà, thật đấy.”
Dù đang rất rất muốn phóng ngay lập tức đến bên Tô Tiểu Lương và ôm chặt cô vào lòng nhưng trước tiên Dương Duệ vẫn cần phải động viên Tiểu Lãng đã.
Đối với một cậu bé phải trải qua thời thơ ấu với nhiều biến động lớn như vậy mà nói, kỳ thực cậu ta đã rất cứng rắn và có nghị lực rồi.
Ba tiếng “Cậu trai trẻ” này đúng là có sức mạnh kích động Tô Tiểu Lãng đang đắm chìm trong dĩ vãng đau buồn, cậu lau nước mắt, hung hăng gạt phăng hai cánh tay Dương Duệ đang đặt trên vai mình ra, giận dữ nói:
“Tôi đã đủ mười tám tuổi, không còn là trẻ con nữa! Rõ ràng anh không thể mang hạnh phúc đến cho chị tôi sao còn quay lại làm gì? Không có anh thì tôi cũng đủ sức chăm sóc cho chị ấy!”
Thái độ thù địch lại một lần nữa bùng nổ, Dương Duệ không thể không thắc mắc, rốt cuộc tối nay cậu ta đến tìm mình vì lý do gì.
Muốn tìm một câu trả lời xác nhận rằng mình sẽ đối xử tử tế với chị gái cậu ta hay bảo mình rời xa cô ấy?
“Vì một người con gái khác mà vứt bỏ chị tôi, đã vậy tự nhiên còn quay trở lại, anh tưởng chị tôi là loại phụ nữ gọi đến là đến, bảo đi là đi à? Dương Duệ, tôi nói cho anh biết, đừng có giở trò làm chị tôi phải buồn lòng thêm nữa, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu, hôm nay tôi đến để cảnh cáo anh thế! Về với vợ của anh đi, đừng có quấy rầy cuộc sống của chúng tôi. Tôi có thể chăm lo được cho chị tôi, anh đi đi!”
Những tiếng gào thét thống thiết này làm Dương Duệ lặng im một hồi lâu không nói lên lời, nhìn chăm chú về phía cậu trai trẻ đang phẫn uất như một con thú nhỏ bị trọng thương với ánh mắt nửa như kinh ngạc nửa như ngờ vực.
Bộ óc tư duy sắc sảo của anh chợt nhận ra trong đoạn hồi ức đầy xúc động vừa rồi, hình như Tô Tiểu Lãng không hề gọi bố của Tô Tiểu Lương là bố.
Vậy rốt cuộc là cậu ta cố tình muốn trốn tránh, không chấp nhận sự thật mình là đứa con ngoài giá thú hay vì lý do nào khác?
Lẽ nào…
Không, không thể như thế được.
Nhưng mà, tại sao Tô Tiểu Lãng lại làm mình có cảm giác kỳ lạ như vậy? Việc cậu ta quan tâm đến Tiểu Lương chẳng có gì đáng nghi ngờ cả, nhưng kiểu quan tâm này dường như…
Lắc đầu để gạt bỏ suy nghĩ kỳ quái trong đó đi, Dương Duệ