Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

vào nước mắt.
Nam nhi không dễ dàng rơi lệ, chỉ có thể vì tình duyên không tới bờ cập bến.
Nhịp thở càng lúc càng sâu, Tô Tiểu Lãng bắt đầu lên tiếng nhưng chính bản thân cậu vẫn không thể hiểu điều gì đang thúc đẩy mình nói ra những chuyện này:
“Chắc anh biết chúng tôi không phải người bản xứ ở thành phố Y này mà xuất thân từ một thị trấn nhỏ phía Bắc thành phố Y. Tôi và chị đều sinh ra ở đó. Lý Y Nhân, mẹ tôi là người thứ ba chen chân đứng vào giữa bố mẹ chị ấy. Tôi cũng chẳng biết mẹ chị, bà ấy tên là gì nữa. Sau nhiều năm chịu đựng sự thật về kẻ thứ ba là mẹ tôi đó, bỗng một ngày mẹ chị quyết tâm bùng nổ, vào đúng ngày sinh nhật chị sáu năm trước, bà âm thầm đến ngôi nhà nơi mẹ tôi và đức phu quân của bà sinh sống, sau đó khóa cửa nhốt cả ba người lại, phóng hỏa đốt nhà. Cuối cùng cả ba người cùng chết trong ngọn lửa khổng lồ dữ dội ấy, để lại tôi và chị trên đời. Khi đó tôi mười hai tuổi, chị hai mươi mốt, chúng tôi gặp nhau trong bệnh viện. Đó là lần đầu tiên hai chị em tôi gặp nhau.”
Chăm chú dõi theo sự thay đổi sắc mặt của Tô Tiểu Lãng, người điềm đạm như Dương Duệ cũng không khỏi không rầu rĩ thở dài mấy nhịp.
Đã là bạn của nhau bao lâu vậy rồi, trái tim tinh tế của anh cũng đã cảm nhận được dường như Tô Tiểu Dương nhạy cảm hơn nhiều so với các bạn nữ cùng trang lứa khác, đồng thời tâm tư cô cũng không được vô tư vui vẻ như của các bạn.
Vì thế, không ít lần cậu đã gặng hỏi xem có phải cô gặp chuyện gì khó khăn không.
Mỗi lần như vậy cô chỉ cười nhạt rồi ngẩng mặt nhìn trời.
Sau đó, khi hai người trở nên thắm thiết và yêu nhau, Tô Tiểu Dương cũng chẳng bao giờ nhắc đến những chuyện này, chỉ nói tình cảm của bố mẹ mình không được hòa hợp, vì thế chẳng bao giờ quản đến cô.
Dương Duệ còn nhớ, trước kia dường như Tô Tiểu Dương rất thích hỏi mình có yêu cô ấy không, yêu nhiều đến thế nào. Dương Duệ cũng không nghĩ ngợi nhiều về những câu hỏi này, chỉ cho rằng bất kỳ cô gái nào khi yêu rồi cũng thích hỏi đi hỏi lại những câu đại loại như vậy, dù bạn trai đã trả lời rồi nhưng vẫn hỏi mãi không chán. Thỉnh thoảng, Tô Tiểu Dương đặt câu hỏi bằng giọng khẩn cấp như cháy nhà đến nơi khiến cậu có lúc cảm thấy bực bội trong lòng, bởi vì cậu vẫn tin rằng Tô Tiểu Dương không giống những cô gái bình thường, cô cởi mở, mạnh mẽ và suy nghĩ rất thấu đáo.
Giờ nghĩ lại, thì ra cô vốn dĩ kiêu ngạo là vậy mà lại hỏi anh mãi như vậy hóa ra là bởi thiếu mất cảm giác an toàn.
Ảnh hưởng của bố mẹ đối với con cái là vô cùng lớn, Tô Tiểu Dương chỉ nhìn thấy sự tàn lụi của tình yêu và sự phản bội đáng ghê tởm từ bố mẹ cô.
“Ngày đó tuy còn bé nhưng tôi cũng hiểu rằng cái chết của mẹ tôi thực sự không thể trách ai được, dẫu sao bà cũng là người phá hoại hạnh phúc gia đình người khác trước. Vì thế, khi tôi gặp chị ấy lần đầu tiên trong bệnh viện, tôi đã rất sợ, sợ chị tìm tôi để báo thù, tôi chỉ biết run cầm cập chui vào xó tường để núp. Nếu không có mẹ tôi thì chắc chắn chuyện đốt nhà tự sát đó sẽ không xảy ra, nhưng…”
“Nhưng cô ấy đã không như vậy mà sẵn sàng chấp nhận cậu, phải không?”
Đang nén lòng kìm giọng để kể, nghe giọng nói đầy đau đớn của Dương Duệ Tiểu Lãng sững lại, cậu nhận ra, trong câu nói ấy rõ ràng Dương Duệ muốn nói Tô Tiểu Lãng đáng thương làm sao và Tô Tiểu Lương còn đáng thương hơn nhiều.
“Chẳng trách, đêm đó khi mình gọi điện lại cảm thấy có gì đó khác thường trong giọng nói của cô, nó yếu ớt như không còn sức lực, thì ra…”
“Dương Duệ ơi là Dương Duệ, chia tay thì có thể chia tay, nhưng sao mày lại chọn đúng vào cái ngày đó để nói kia chứ, đúng là việc làm ngu xuẩn đau lòng nhất trên đời!”
“Rõ ràng khi đấy nước mắt vẫn chao trong khóe mắt, nhưng chị vẫn mỉm cười và đến gần bên tôi nói rằng hôm đó là sinh nhật chị, chị muốn mời tôi đi ăn bánh gato hương dâu, vì bánh gato dâu sẽ làm con người thấy vui vẻ. Thấy tôi im lặng không nói gì, chị lại bảo từ nay chị sẽ chăm sóc tôi, sẽ lo cho tôi mãi mãi. Có lẽ vì quá sợ hãi mà tôi chẳng dám nghĩ suy hay phân vân gì mà cứ thế đi theo chị luôn. Chị nắm tay tôi, bàn tay chị lạnh như băng đá mùa đông.”
“Cậu nói đúng, cô ấy vốn là cô gái có trái tim rất yếu mềm dù bề ngoài luôn thể hiện là người có gai nhọn như cây xương rồng.”
“Có trái tim yếu mềm chẳng phải là chuyện hay ho bao giờ, nếu không phải vướng mắc cả tôi nữa thì cuộc sống của chị đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Trận hỏa hoạn năm đó đâu chỉ thiêu chết cuộc sống ba mạng người mà cũng đã thiêu đốt tất cả những gì họ có. Vì thế, khi sắp xếp lo liệu hậu sự xong xuôi rồi quay trở về thành phố Y, trên người chúng tôi chỉ còn bảy trăm đồng. Chị hỏi tôi có sợ phải cùng chị chịu gian khổ hay không, tôi nói không sợ bởi vì khi đó tôi cũng đã nhận thức được rằng chị chính là người thân duy nhất của mình trong cuộc đời. Thế nhưng trên thực tế, chưa bao giờ chị để tôi phải khổ cả.”
Đến đây, Tô Tiểu Lãng đã quá nghẹn ngào nói không lên lời được nữa.
Cậu chưa kể những chuyện này với người khác bao giờ, thậm chí là bạn thân nhất cũng không kể.
Bảy trăm đồng?
Dươn


The Soda Pop