Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.
còn đang nghĩ xem có nên nói thêm điều gì không thì thấy Tô Tiểu Lãng đã quay lưng định bỏ đi.
Sắc mặt nghiêm trọng đến tột độ, cùng đôi mắt đen sắc lạnh nhìn Dương Duệ trừng trừng, Tô Tiểu Lãng nhấn mạnh từng chữ, từng chữ: “Nhớ đấy, đừng có đến làm phiền chị tôi nữa!”
Khi Dương Duệ gọi điện, Tô Tiểu Lương đang ngồi bên bờ sông lộng gió đêm.
Ánh đèn sáng rực, tàu thuyền qua lại trên sông đẹp tuyệt vời như những hình ảnh sống động hiện ra từ một bức tranh phong cảnh vậy, chiếc này gần lại, rồi chiếc kia lại ra xa…
Cảm giác chỉ biết ngóng theo nhưng không bao giờ tới được thật giống như tình yêu tự đáy lòng cô.
Ở chốn đô thị phồn hoa lộng lẫy và náo nhiệt một cách khác thường này, cô quen biết rất nhiều nhưng bạn tốt để có thể tâm sự nỗi lòng chỉ có một, hai người. Một người là Từ Tiên, bạn thân cùng phòng và cùng lớp đại học. Tốt nghiệp đại học được ba năm thì lấy chồng xa tận Đài Loan, mỗi năm chỉ về có một hai lần. Một người nữa là Lý Thanh Mỹ, cô biết khi đến ECO phụ trách dự án, hai năm trước cũng kết hôn, con nhỏ lại ốm yếu hay bệnh tật, bây giờ thì ngày ngày chỉ có quanh quẩn bên con cái thôi. Hai người bạn này cô thường xuyên nhắn tin hay chat chit qua mạng, nhưng chỉ kể chuyện vui thôi chứ không bao giờ kể khổ. Cô biết rõ, với phụ nữ đã lập gia đình mà nói, có quá nhiều chuyện để họ phải lo lắng buồn phiền rồi, thực sự cô không muốn bạn cô phải phiền lòng vì mình.
Bỗng dưng đất trở mình, gió tạt càng lúc càng mạnh, như thổi cả người phải dựng đứng lên.
Người đến thưởng ngoạn cảnh sông dần dần về hết, hơi ấm trên cơ thể cô như cũng bị thổi nguôi đi đôi phần, Tô Tiểu Lương đứng lên cùng hai vệt nước mắt đã trải dài trên má, bỗng sau lưng có giọng nam giới vang lên:
“Chị Tô, còn nhận ra tôi không?”
Ngỡ ngàng ngoảnh lại, chỉ thấy một người đàn ông dáng cao gầy, mặc áo phông trắng và quần thể thao xanh màu lam, cổ quàng thêm một chiếc khăn mặt trắng nữa, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, trông có vẻ vừa tập thể dục xong, tướng mạo thì không có điểm gì quá nổi bật, ngũ quan bình thường, chỉ có đôi mắt hơi cong xuống là vô cùng trong sáng. Lúc này, anh ta đang toét miệng cười, nụ cười rất nhã nhặn và thân thiện.
Trí nhớ vốn không đến nỗi nào, sau khoảnh khắc ngơ ngác, Tô Tiểu Lương cũng lập tức gần như đồng thời cười đáp lại: “Thầy Hạ, chào anh, anh… cậu đang đi thể dục à?”
Người này là Hạ Thần, giảng viên khoa toán trường đại học G. Năm Tô Tiểu Lãng nhập học đại học, Tô Tiểu Lương đưa cậu đến trường, hai người tưởng Hạ Thần là sinh viên trong trường có nhiệm vụ tiếp đón tân sinh viên, thế là chị em liền chạy đến hỏi han chuyện làm thủ tục. Hạ Thần không những nhiệt tình giúp chị em họ giải đáp thắc mắc mà còn dẫn Tô Tiểu Lãng đến tận ký túc, mãi sau mới cho biết mình không phải sinh viên mà là giảng viên mới của khoa toán tin. Khi đó, Tô Tiểu Lương khó xử lắm vì suốt đoạn đường cô đều gọi anh ta là “bạn ơi, bạn ơi”, thế là hôm đó cô mời anh ta đi ăn trưa cùng. Tính cách Hạ Thần cũng rất thoải mái, cười cười nói nói tự nhiên, đi ăn cùng chị em họ nhưng cuối cùng kiên quyết không để Tô Tiểu Lương trả tiền. Đây vốn cũng chẳng phải là chuyện gì đáng phải ghi nhớ nhiều như vậy, vấn đề là sau đó, Tô Tiểu Lãng cứ về nhà là lại nhắc đến anh ta, nó nói anh ta tính tình vui vẻ hòa đồng, dù gia thế cao sang nhưng chẳng bao giờ tỏ ra kênh kiệu, tiếp xúc và cư xử với sinh viên như bạn bè, lần nào cũng là một tràng những câu ca ngợi tán tụng lên tận trời. Vì thế, dù khuôn mặt đó chẳng có gì nổi bật và gây ấn tượng nhưng cũng đã bị nhồi nhét kín đặc trong đầu óc cô, thành ra Tô Tiểu Lương quên làm sao được thầy giáo của cậu em mình.
“Nhà tôi ở gần đây, tối nào cũng chạy bộ qua đây. Hôm nay họp khoa về hơi muộn nên tôi đi thể dục muộn hơn mọi ngày một chút.”
“Nhà anh ở gần đây à?”
Ngoảnh đầu lại nhìn tứ phía một lượt, Tô Tiểu Lương hiểu ngay Tô Tiểu Lãng từng nói gia thế nhà Hạ Thần cao sang là thế nào. Đây là tiểu khu Lâm Giang cao cấp, giá cao ngút trời đến nỗi đại đa số người dân chỉ dám dừng lại ở mức ao ước được sống ở đây thôi. Hạ Thần chỉ là một giảng viên thông thường, hiển nhiên không thể đủ tiềm lực kinh tế để mua nổi một căn hộ ở đây. Có lẽ là gia đình cực kỳ có điều kiện nên sớm được sở hữu một căn trong khu này.
Hai tay hơi túm vào hai đầu chiếc khăn mặt quàng trên cổ, Hạ Thần cũng nhìn theo ánh mắt của Tô Tiểu Lương và chuyển chủ đề:
“Nhà cô cũng đâu có gần đây, sao hôm nay lại có thời gian đến chỗ này? Một mình đi ngắm cảnh sông à?”
Gió rít lên từng hồi, mỗi đợt chúng lào xào ập tới, cây cối nghiêng ngả, mặt nước nổi sóng, Hạ Thần đứng im bất động tại chỗ, anh đọc ra nỗi cô quạnh kín đáo ẩn chứa trong dáng vẻ thanh mảnh đó. Thực ra, vừa rồi anh đã nhận thấy thấp thoáng có vệt nước mắt đau khổ trên gò má cô, nhưng câu chuyện của hai người chưa thể thân mật tới mức đáng để nhắc tới những chuyện tế nhị như vậy, bởi thế, dù muốn nhưng anh vẫn không sao cất được tiếng hỏi thăm. Không hiểu tại