Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.

n của Helen rất yên ả, ngoài yêu cầu anh đưa đi dạo phố ngắm cảnh ra thì không nói thêm chuyện gì, thậm chí chuyện xảy ra ở sân bay tối hôm đó cũng không nhắc lại một câu. Dương Duệ đâu có ngu, thừa hiểu Helen đang lùi một bước để tiến thêm mấy bước, đợi anh mất hết kiên nhẫn rồi mới chủ động lên tiếng. Vì thế, anh cũng im lặng, im lặng ngay cả khi cùng cô ta ra ngoài ngồi ăn chung một bàn nhưng không nói với nhau câu nào. Đến ngày hôm sau, cuối cùng thì Helen không nhịn được nữa, đã chủ động gọi điện hẹn anh đến khách sạn để nói chuyện nghiêm túc.
Đứng trước cửa căn phòng, Dương Duệ vốn bình lặng như tấm gương bất giác không hiểu từ đâu lại cảm thấy có chút hoang mang.
Sợ cái gì chứ? Khó hiểu.
Thế nhưng, anh lại nhớ tới Tô Tiểu Lương.
Nhóc con đã gặp được người của Cảnh Trình chưa nhỉ? Nói chuyện thế nào rồi? Nếu thật sự không giải quyết được thì đừng có lo lắng, anh sẽ xử lý.
Vội vàng ấn phím gửi đi một tin nhắn, Dương Duệ mới lấy được tinh thần để gõ cửa, cô nàng Helen mũi cao mắt sâu thò đầu ra rất nhanh, tươi cười rạng rỡ:
“Hi Grand, em biết ngay là anh sẽ không đến trễ mà”.
“Mấy khi em muốn nói chuyện nghiêm túc, đương nhiên anh sẽ không đến trễ”.
Né khỏi hai cánh tay định vòng lấy người mình, Dương Duệ lách qua cánh cửa đi vào trong, đôi lông mày đen đậm lập tức nhíu chặt.
Cô nàng Helen đứng trước cửa đưa đẩy cười với anh, trên người cô ta chỉ quấn có một chiếc khăn tắm, tóc tai ướt đẫm, hình như vừa ra khỏi nhà tắm.
“Anh đang sợ phải không Grand? Sợ em ăn thịt anh chứ gì?”
“Đúng là anh đang sợ, nhưng không phải là em. Nói chuyện chính đi Helen”.
Cố gắng nén nỗi bất an vô cớ trong lòng lại, Dương Duệ ngồi xuống sô pha, ánh mắt bình lặng, làm ngơ trước vẻ sexy nóng bỏng của cô nàng.
Thuận tay vuốt nhẹ dọc theo thành chiếc ghế sô pha dài màu tảo biển, bước chân lẳng lơ của Helen tựa như con mèo lướt êm ru không một tiếng động trên từng nét hoa văn của tấm thảm trải sàn. Cô ta chậm rãi ngồi vào ghế sô pha, cánh tay phải chống cằm, nhìn chăm chú vào Dương Duệ đang điềm nhiên ngồi trước mặt, chớp mắt, rồi dịu giọng thì thầm: “Mấy năm nay anh đã tặng em rất nhiều đồ, đều là những thứ mà em thích, nào là đá quý, áo quần, nước hoa, nhưng anh cũng biết rõ, em không muốn những thứ này. Từ đầu đến cuối, thứ duy nhất mà em cần chỉ là anh”.
Những lời nói thẳng thừng này đã quá quen thuộc. Dương Duệ, vì vậy anh vẫn trầm lặng như mặt nước, chậm rãi nói rõ từng từ: “Anh cần phải chỉnh lại hai sự nhầm lẫn của em ở đây. Thứ nhất, tất cả những thứ đã được tặng cho em đều là Anna chọn mua, không có liên quan gì đế anh. Nhân thể nói luôn một câu, trước nay Anna luôn xem trọng người bạn như em; thứ hai, em hiểu rõ giới hạn con người anh mà Helen, anh không thể có bất kỳ quan hệ rắc rối nào với em hết, kể cả trên phương diện thể xác”.
Lại một lần nữa bị cự tuyệt, Helen bỏ tay xuống vòng trước ngực, mỉa mai nói:
“Nói nghe chính trực làm sao! Trước kia lý do anh từ chối em là không muốn phản bội Anna, nhưng e rằng đây chỉ là cái cớ của anh thôi phải không? Kỳ thực người anh không muốn phản bội chính là cô gái ở Bắc bán cầu tên Tô Tiểu Lương kia cơ, đúng không? Grand, anh đã bao giờ nghĩ rằng, chính từ cái ngày anh kết hôn với Anna là anh đã phản bội cô gái đó rồi, phản bội một cách triệt để nhất. Em nghĩ nếu Tô Tiểu Lương thông minh một chút thì chắc chắn sẽ không bao giờ chấp nhận và tha thứ cho sự phản bội này đâu”.
Đôi lông mày rậm hơi nhăn lại, Dương Duệ không thể không thừa nhận cô nàng đã đánh trúng vào điểm yếu của mình.
Nhưng anh tuyệt đối không biểu lộ một chút hoang mang nào trước mặt Helen, cơ hội, nếu thấy khe hở là cắm kim vào này đâu:
“Chuyện giữa tôi và cô ấy không cần em phải xía vào. Anh chỉ muốn biết rốt cuộc em muốn cái gì thì mới quay trở lại Úc đây?”
“Được, nếu anh đã thẳng thắn như vậy, em cũng không lắt léo vòng vo làm gì nữa”. Helen cười lẳng lơ, đứng lên, tiện tay kéo phăng chiếc khăn tắm ra khỏi người, dưới ánh đèn chùm tinh thể pha lê cơ thể yêu kiều đó phát ra thứ màu sắc đầy mê hoặc. Cô ta hệt như một yêu nữ gian ác nhìn Dương Duệ đắm đuối, chìa cánh tay khêu gợi còn lại về phía anh: “Chiếm được anh chính là điều em muốn, cho dù chỉ được có một lần”.
Nhìn chăm chú vào ánh mắt lấp lánh như thủy tinh của cô ta, Dương Duệ hơi nhếch môi cười, đáp lại bằng giọng lạnh tanh, lạnh đến thấu xương:
“Nói cho anh biết, trong căn phòng này có tất cả bao nhiêu máy quay? Một lần là đủ rồi, một lần này thôi cũng đủ dùng để uy hiếp nhau cả đời phải không?”
Rõ ràng nhiệt độ trong căn phòng này đủ ấm áp tựa mùa xuân, vậy mà Helen trong tình trạng không mảnh vải che thân bỗng rùng mình. Trong giờ phút này, ngay tại đây, ánh mắt Dương Duệ vẫn hết sức dửng dưng và lạnh lẽo. Thậm chí từ trước tới nay cô ta không biết được rằng người đàn ông với tác phong lịch lãm nhẹ nhàng, con người chín chắn vững vàng này lại có mặt hung ác đến như vậy. Thất vọng tột độ đi kèm với cơn giận dữ xông lên não, cô ta giả vờ như không hiểu Dương Duệ nói gì. Trong nước da