Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.
ác này vốn Tô Tiểu Lương không cần anh ta đi cùng nhưng Trịnh Phàn một mực muốn đi theo, ai biết được đến giờ phút quan trọng thì bệnh lại tái phát. Ngồi trong đại sảnh khách sạn, tay ôm chặt ổ bụng, Trịnh Phàn nhìn bầu trời hắc ám như đang muốn đổ sầm xuống, nhăn mặt nói:
“Cô đi một mình tôi không yên tâm, đợi tôi uống thuốc vào một lát là khỏi thôi”.
“Chỉ là đi ăn bữa cơm với người ta thôi chứ có phải dự đại tiệc gì đâu. Thôi được rồi, anh ở nhà nghỉ ngơi đi, đây đâu phải lần đầu tiên tôi ra ngoài gặp khách hàng đâu”.
Không để Trịnh Phàn kịp lên tiếng phản bác lại, Tô Tiểu Lương mỉm cười chui ngay vào trong xe rồi đi khỏi.
Khi đó cô không biết những gì mình nói lại không khác gì lời tiên tri.
Mây đen dày đặc nghi ngút biến khoảng trời thành vung một cái nồi áp suất khổng lồ muốn đổ ập xuống dưới, người qua lại trên đường phố thưa thớt dần.
Lác đác mấy hạt mưa bắt đầu đập vào khung cửa xe, Tô Tiểu Lương lấy từ chiếc túi mang theo mình ra tập giấy ghi những thông tin cô đã thu thập được từ tối qua để xem lại một lượt.
Mưa càng lúc càng to, tiếng mưa đập vào cửa kính lách tách điên cuồng, trải ra trước mặt là một màn mưa gió tối trời tối đất tưởng như vô tận, vừa dày đặc vừa bao la. Tầm nhìn bị hạn chế hết mức có thể, tài xế cho xe chạy rất chậm, quãng đường bốn mươi phút thông thường mà chuyến này đi mất những một giờ hai mươi phút. Đến nhà hàng Cương Thiết thuộc khu vực Cảnh Trình, Cừu Đại Hải đã đứng đợi sẵn cô ở ngoài cửa, thấy Tô Tiểu Lương xuống xe, ông ta vội vàng tiến đến chào đón, hỏi han bằng vài câu sáo ngữ, hoàn toàn không giống thái độ cục cằn lỗ mãng trước kia.
Lên đến phòng khách trên lầu, ngồi vào vị trí nhìn được ra cửa sổ, Tô Tiểu Lương bắt đầu quan sát, cô nhận ra từ chỗ này nhìn ra xa có thể thấy rõ cảnh hoang tàn của công trường Cảnh Trình.
Tấm logo công ty màu trắng xanh vẫn đứng chống chọi với mưa bão, lờ mờ vẫn có thể nhìn ra được mấy chữ ECO, con người nhạy bén như Tô Tiểu Lương cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cừu Đại Hải cục cằn thô lỗ bỗng dưng trở nên ôn hòa hết mức, bây giờ lại cố tình chọn gian phòng có thể nhìn thấy kiện hàng của công ty mình để ngồi nói chuyện là có dụng ý gì đây?
Thức ăn được đưa lên rất nhanh, sau mấy câu thăm hỏi thông thường, Cừu Đại Hải mắt to mày rậm bắt đầu thở dài, uống một ngụm hết một chén rượu đặt trên bàn: “Giám đốc Tô, Cảnh Trình và quý công ty đã hợp tác với nhau khá lâu rồi, tôi nghe nói cô vốn không thua kém gì cánh mày râu, là một nhân tài hiếm có ở đời. Vì vậy, tôi tin là cô cũng biết những khó khăn trước mắt mà Cảnh Trình đang vấp phải, mấy thằng cha đối tác thường ngày vẫn vỗ ngực hô hào là cùng xây dựng và phát triển Cảnh Trình, đến lúc nguy nan khốn khó thì từng thằng, từng thằng một rụt hết cổ lại, chỉ chăm chăm đến lợi ích cá nhân không nói làm gì, lại còn ôm của chạy tháo thân bỏ lại đây một mớ hỗn độn, thật đáng băm vằm ra trăm mảnh”.
“Sự việc xảy đến tới nước này rồi tôi thực sự rất lấy làm tiếc cho công ty. Trong lúc khốn khó này phó chủ tịch Cừu vẫn không lùi bước đứng ra đảm đương mọi việc, thật là rất đáng nể phục”.
Chỉ mới uống mấy ly rượu nặng vào bụng mà cơn kích động của Cừu Đại Hải không chỉ là biểu hiện qua lời nói, đôi mắt ông ta vằn đỏ như thể sắp phun ra khói và lửa.
Vẫn không hiểu được ông ta than vãn với mình những chuyện này để làm gì, Tô Tiểu Lương chỉ có thể lặng lẽ quan sát tình hình rồi tùy cơ ứng biến, thỉnh thoảng phụ họa thêm bằng mấy câu cảm thông xã giao.
Đặt hết ly này đến ly khác xuống, hai bên lông mày đen đậm của Cừu Đại Hải nhíu chặt, than thở: “Gì mà đáng nể phục chứ, tôi và bọn họ không giống nhau, vì đã cống hiến cho Cảnh Trình cả đời người rồi, tôi không thể đứng giương mắt ra nhìn nó lụi bại được, thậm chí sau này có thể bị xóa sổ nữa. Tôi biết, hiện nay có rất nhiều người nói tôi ngu, nói tôi bốc đồng đằng sau lưng, nhưng tôi không quan tâm. Nơi này tôi đã gắn bó cả đời, thực sự tôi không đành lòng. Giám đốc Tô, cô có hiểu suy nghĩ này của tôi không?”
Cừu Đại Hải nghẹn ngào nói trong sự xúc động, xen lẫn âm địa phương trong câu nói.
Hàng đã bán đi rồi sao lại phải bỏ tiền ra mua lại chứ? Rõ ràng là một yêu cầu không thể thực hiện được.
ECO là công ty có vốn đầu tư từ bên Mỹ, cấp trên chắc chắn hoàn toàn không chấp nhận cách làm ăn ba lăng nhăng thế này đâu.
“Vâng. Thiết bị vẫn còn rất mới, Giám đốc Tô cũng nhìn thấy rồi phải không?”
Đưa tay lên lau mấy hạt mưa đọng trên mặt, Cừu Đại Hải nói như điều hiển nhiên, hoàn toàn không cảm thấy yêu cầu của mình thật nực cười.
Nhận ra đây chính là nguyên nhân và mục đích mà Cừu Đại Hải đồng ý gặp mặt, Tô Tiểu Lương lịch thiệp nhoẻn miệng cười, lắc đầu từ chối:
“Phó chủ tịch Cừu, tôi hiểu nỗi khó khăn của ông nhưng thật sự rất xin lỗi, tôi không thể đồng ý, đối với một công ty của Mỹ mà nói...”.
“Giám đốc Tô, cô là người Trung Quốc, sao lại nói giúp mấy thằng Mỹ đó vậy? Tôi cần gom tiền để cứu Cảnh Trình, rất rất cần!”
Tiếng cửa