Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.
ắt vàng đục lên nhìn Tô Tiểu Lương, ánh mắt đó lại biểu lộ một nụ cười kỳ quái. Từng nếp nhăn như những cành cây khô nhỏ nhắn trên khuôn mặt đã mất đi tuổi thanh xuân dần dần giãn ra, vẫn giữ giọng điệu lắt léo bất kinh như cũ, ông ta đứng dậy, khom người xuống gánh đống đồ cũng không nhiều vật dụng lắm của mình lên lưng, chậm rãi đáp lại:
“Nếu muốn lôi kéo người ta sa đà thì nhất thiết phải có áo quần hoa mỹ, kiếp nạn cũng vậy. Nếu muốn cứu người, thì nhất thiết phải có trái tim và tình cảm chân thành, cứu rỗi cũng vậy”.
Câu nói ngắn gọn nhưng hàm ý sâu sắc làm Tô Tiểu Lương nghe xong bỗng sửng sốt, cô thẫn thờ đứng nhìn ông thầy bói trong bộ quần áo cũ rách chầm chậm bước đi trên con đường san sát những cột đèn.
Thất thần mất một lúc lâu, cuối cùng cô cũng có phản ứng trở lại, vội vàng giẫm mạnh bước chân trên đôi giày cao gót tiến về phía trước, lấy ra hai mươi đồng đút vào túi áo ông thầy bói nói:
“Cháu... cháu không có ý gì khác, chỗ tiền này coi như tiền ông đã xem số mệnh cho cháu”.
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc nhưng không hề hung dữ của ông thầy bói, Tô Tiểu Lương hùng hồn là thế, giờ đây lại thấy lúng túng.
Tùy tiện nhét tiền vào túi người khác dẫu sao cũng không phải là chuyện gì đáng để người đó thích thú cho lắm, huống hồ ông này nhìn có vẻ không phải là một thầy bói tham lam.
Ông già nhắm tịt mắt lại, nụ cười rất nhạt nhưng lại rất độ lượng:
“Giúp đỡ một ông lão bơ vơ đói khổ, đây là chuyện tốt, có sao đâu phải lúng túng như vậy? Cảm ơn, già này xin nhận”.
“Ông thường đến đây xem bói cho người ta không?”
“Không, ta đi khắp tứ xứ, đến đâu xem ở đó, không có nơi nào cố định cả. Đây chính là ta đi cứu rỗi đấy. Trời tối rồi, cháu gái hãy về đi”.
Không biết cụ già đơn độc này đã trải qua những chuyện gì trong cuộc đời, nhưng Tô Tiểu Lương cảm thấy ông ấy thích thú với việc phiêu bạt giang hồ.
Cứu rỗi, ông ta nói là ông ta đi cứu rỗi. Có lẽ, cứu rỗi chính là như thế này: Nếu đã coi sự cô đơn lẻ loi là khổ thì chí ít cũng phải yên tâm chấp nhận như vậy đi.
“Ông không thấy buồn sao?”
Khua khua cánh tay phải, ông già tiếp tục đi về phía trước, thân hình màu xám gày gò khuất xa dần, vang lên những tiếng nói lãnh đạm: “Tâm thấy buồn mới đáng buồn...”.
Về đến nhà, Tô Tiểu Lương thấy mảnh giấy Tô Tiểu Lãng để lại nói sẽ ở lại trường mấy hôm. Căn nhà im ắng, cảm giác lạc lõng bao trùm khắp nơi, càng lúc càng chìm sâu xuống.
“Tôi chờ đợi sự cứu rỗi, nó ở đâu? Tôi đã lún quá sâu vào kiếp nạn rồi, bây giờ làm thế nào để thoát ra đây?”.
Việc thu hồi nợ không thể để kéo dài hơn được nữa, Tô Tiểu Lương báo cáo với Dương Duệ xong, dù bệnh chưa khỏi vẫn kiên quyết cùng Trịnh Phàn lên máy bay bay thẳng đến tỉnh F. Xuống máy bay lại chuyển sang bắt xe khách trên một hành trình dài, chòng chành trên đó phải đến gần 5 tiếng đồng hồ mới đến được đích là thành phố Z. Thành phố Z không lớn lắm, các ngành công nghiệp nơi đây cũng chưa thực sự phát triển, Cảnh Trình bên đối tác đang nợ tiền từng là một trong những trụ cột kinh tế lớn nhất nơi đây trong một thời gian dài. Sau khi bàn bạc với Trịnh Phàn, Tô Tiểu Lương quyết định trước tiên sẽ gọi điện cho một vài bạn bè trong nghề vốn có mối giao du khá tốt ở tỉnh F này để thăm hỏi.
Gọi xong mấy cuộc điện thoại, câu trả lời nhận được đều giống nhau.
Cảnh Trình hiện tại không khác gì một bãi bùn nhão, muốn đòi họ thanh toán nợ xem ra rất khó. Nghe nói nguyên chủ tịch Cảnh Trình đã ôm tiền chạy trốn, đến giờ chỉ còn lại ông phó chủ tịch Cừu Đại Hải trước kia vốn chẳng có quyền lực gì, chỉ mang danh hão đang khốn khổ ở lại chống đỡ và cũng chính là gương mặt sáng sủa nhất để tiếp quản mọi việc. Tin tức chẳng mấy tốt lành làm Tô Tiểu Lương chau mày nhăn nhó, nhưng mà đã đến đây rồi thì nhất định phải thử xem sao.
Đã tiếp xúc với Cừu Đại Hải mấy lần, ông ta có lẽ là người đàn ông thuộc tuýp khá lỗ mãng: ăn nói bộc trực, tính tình nóng nảy, trước nay không biết thế nào gọi là nói lời khách sáo, đưa đẩy cả. Bất kể là với cấp trên hay thuộc cấp, thường xuyên đưa họ vào tình thế lúng túng khó xử. Kiểu người như vậy thì ngày nay rất khó có được cảm tình của người khác một cách tự nhiên, càng khó thấu được lợi ích và tính toán của đội ngũ lãnh đạo mà đứng ra xử lý công việc, vì vậy dù đã cống hiến cho Cảnh Trình gần như cả đời người rồi, cuối cùng cũng chỉ tại vị với chức phó chủ tịch hữu danh vô thực.
Hôm đó Trịnh Phàn đã trằn trọc không biết bao nhiêu lần trước khi gọi thẳng đến cho Cừu Đại Hải.
Không ai ngờ được ông ta đồng ý gặp mặt luôn.
Buổi chiều, khi sắp đến giờ hẹn, bầu trời vốn đã âm u lại càng lúc càng tối sầm báo hiệu cho một trận mưa rào sắp ập xuống, đang gọi taxi đến đón thì bệnh đau dạ dày của Trịnh Phàn bỗng tái phát.
Nhìn anh ta đau quằn quại đến nỗi không đứng thẳng người lên được, Tô Tiểu Lương đề nghị để cô đến chỗ hẹn một mình. Mấy năm sau khi ly hôn, Trịnh Phàn thường xuyên đi công tác khắp mọi nơi nên giờ giấc cũng như thói quen ăn uống không điều độ dẫn đến mắc bệnh đau dạ dày. Chuyến công t