Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.
hế cả mà thôi. Nếu như tôi đoán không nhầm, chắc chắn cô ấy không phải người nhắn tin nhắn đó. Bây giờ không phải lúc tự trách bản thân, anh trả lời tin nhắn chưa Trịnh Phàn, trước tiên cần làm Cừu Đại Hải yên tâm đã, tôi sẽ đến đó trong thời gian nhanh nhất. Trước khi tôi đến, anh bắt buộc phải làm hài lòng ông ta, nghĩ cách hẹn gặp mặt, xem xem Tiểu Lương giờ thế nào, sau đó nói cho tôi địa điểm là được”.
Hung hãn trừng mắt về phía Helen ra hiệu cho cô ta giữ mồm giữ miệng, trong tình thế dầu sôi lửa bỏng này, Dương Duệ hận là không thể mọc thêm đôi cánh để bay ngay đến tỉnh F.
“Tôi có nhắn lại một tin nhưng không nói gì nhiều, chỉ bảo tôi sẽ xin chỉ thị của cấp trên ngay lập tức. Tổng giám đốc Dương, có báo cảnh sát không?”
“Báo cảnh sát...?” Đứng lại lưỡng lự một lát rồi tiếp tục bước đi, Dương Duệ thở dài một hơi, nhăn mày:
“Tôi không hiểu lắm tình hình hiện tại, không thể đưa ra nhận định chính xác được, anh cảm thấy...”
“Đây là hành động bắt cóc có chủ đích, nhưng điều kiện Cừu Đại Hải đưa ra công ty chúng ta không thể chấp nhận, tôi thấy nên báo cảnh sát”.
“Thứ mà ông ta cần chỉ là năm trăm vạn, tôi cho! Anh cứ làm ông ta yên dạ đi, tôi sẽ đến đó rồi liên lạc với anh ngay, cứ như vậy đi!”
“Cạch!” Tiếng điện thoại đóng lại, nóng lòng như lửa đốt, Dương Duệ đi thẳng ra phía cửa, Helen im lặng nãy giờ vội vàng kéo anh lại:
“Grand, anh có điên không đấy? Đây là bọn tống tiền láo toét, vậy mà anh nói anh cho chúng tiền được?”
“Không liên quan gì tới cô, bỏ ra!”
Trong đầu chỉ duy nhất có một suy nghĩ Tô Tiểu Lương hiện giờ có an toàn hay không, Dương Duệ lo lắng gạt Helen ra một bên. Cô nàng vẫn không màng sống chết tiếp tục lao vào bám lấy anh: “Anh đến đấy thì có giải quyết được vấn đề gì? Họ đã có gan đi bắt cóc thì còn có chuyện gì mà không dám làm nữa? Em không cho anh đi! Quách Đại Dũng nói dân ở tỉnh F nổi tiếng hung hăng côn đồ, đầu gấu xã hội đen đầy đường. Lỡ đâu anh có xảy ra chuyện gì, anh bảo em... bảo Anna phải làm thế nào? Phải, năm trăm vạn anh có thể trả, nhưng Tô Tiểu Lương có xứng đáng không?”
“Câm mồm! Cô ấy mà có mệnh hệ gì thì cô phải trả giá vì câu này của mình đấy”.
Phong độ chỉ duy trì được đến một mức nhất định, cuối cùng Dương Duệ không chịu đựng được nữa, tiếp tục vung tay đẩy bằng được cô nàng đang dính lằng nhằng lấy mình ra.
Cánh cửa thang máy màu vàng chầm chậm đóng lại, mặt cắt không một giọt máu, Dương Duệ sững người đứng chôn chân trong đó, bên tai còn văng vẳng tiếng gào thét của Helen, Dương Duệ thầm nói:
“Nhóc ơi, mất em rồi thì tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Đợi anh, nhất định phải đợi anh đến”.
Điên cuồng chạy ra khỏi cửa, Dương Duệ phóng xe một mạch đến sân bay, chỉ kịp vội vàng gọi cho Tống Thạch Nhất một cuộc điện thoại, bất chợt anh nghĩ tới Tô Tiểu Lãng.
Có nên gọi cho cậu ta không?
Cuối cùng anh quyết định không ấn số, tuyệt đối không nên làm kinh sợ Tô Tiểu Lãng vội.
Nhưng trong lúc này, tại khách sạn Shangri-La, một cuộc điện thoại quốc tế đang phát tín hiệu, Helen ưỡn ẹo dựa vào ghế sofa, ngón tay lả lướt vờn qua vờn lại dây điện thoại:
“Hi, Anna. I’m in China, and I have to tell you that...”
Bão lại đổ bộ, mây đen dày đặc cuồn cuộn đến bao kín cả bầu trời, chỉ còn vài tia sáng yếu ớt đang bất lực vùng vẫy phía sau chúng.
Năm giờ sáng tại thành phố Z, tiếng cây lá xào xạc trong không gian tĩnh lặng mang đến cảm giác lạnh lẽo khó diễn tả bằng lời. Những bóng đèn tờ mờ rầu rĩ đứng một thân một mình hai bên đường, những cột đèn loang lổ phía dưới dường như đã mệt mỏi rã rời. Trước mắt là màn đêm tối tăm tưởng như vô tận, dường như không thể nào xuyên thấu qua nó, bên trong đó, một con mãnh thú đang há to cái miệng đầy máu me chầu chực, đang nhe răng giơ vuốt như muốn ngấu nghiến cắn xé con người.
Người ta đều bảo thu không về đến phương Nam, vừa xuống khỏi taxi, Dương Duệ chỉ cảm thấy một luồng không khí se lạnh mà vắng lặng đầy chất thu xâm chiếm cõi lòng.
Đứng trơ trọi một mình giữa phố phường, bỗng có chút hoang mang làm rối lòng anh, trái tim anh cũng tối tăm như màn đêm hiện tại.
Chạy xe một mạch 3 giờ đồng hồ, đến người lái taxi cũng đã mệt mỏi ngáp lên ngáp xuống, còn anh thì vẫn tỉnh táo như ngồi trong trời băng đất tuyết.
“Tổng giám đốc Dương, cậu đợi chưa lâu chứ? Nào, về khách sạn trước đã, tôi đã đặt một phòng cho cậu rồi”. Một chiếc taxi màu xanh chầm chậm tiến tới rồi đỗ lại, Trịnh Phàn đẩy cửa xuống xe.
Trịnh Phàn là con người thực tế nhưng không truy hỏi tiếp, chỉ giữ im nỗi bất an và khiếp sợ trong lòng, có một nỗi hoang mang đang lẳng lặng lớn dần lên.
Tin nhắn gửi đi rồi nhưng mãi không thấy hồi âm, vội vàng đánh răng, uống hai tách cà phê mà chẳng thấy ngon miệng, nhờ có Trịnh Phàn thuyết phục, Dương Duệ cũng nằm xuống sofa chợp mắt một lúc. Chờ đợi quả thực là sự giày vò trong nỗi đau khổ. Hai người đàn ông bụng đầy lo âu lặng ngồi nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ, giờ đây cả hai cùng cảm