Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

ợm lại được đâu. Bây giờ chúng ta có thể nói về điều kiện không?”
“Chủ tịch Cừu, đừng có làm liều, tất cả đều có thể thương lượng giải quyết. Nếu ông châm thuốc nổ thì chính ông cũng không thể bảo toàn mạng sống”.
Trịnh Phàn vừa dứt lời, Cừu Đại Hải lập tức cười như điên dại: “Tôi không phải loại người sợ chết, đã đến nước này rồi thì còn sợ chết sao?”.
“Nói đi, điều kiện gì?” Khoát tay ra hiệu cho Trịnh Phàn im lặng, Dương Duệ đứng bất động cùng ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt nước.
“Rất đơn giản, lấy người đổi người!”
Ngăn cách bởi làn nước mưa, Cừu Đại Hải không nhìn rõ biểu cảm trên nét mặt Dương Duệ, ông ta bắt đầu giải thích đâu vào đấy: “Nếu Tô Tiểu Lương quan trọng vậy thì cậu có thể đổi thân mình lấy cô ta. Nếu cậu thực sự có thể làm cho Cảnh Trình cải tử hoàn sinh, chỉ cần nhìn ra kết quả tôi sẽ trả tự do cho cậu, đến lúc đó tùy cậu xử lý tôi thế nào cũng được. Còn nếu cô ta không quan trọng đến mức như vậy thì tôi cũng không ép, các người cứ làm theo những lời tôi đã nói, nhận lại đống thiết bị đắt đỏ kia để gán nợ, rồi nộp thêm cho tôi 500 vạn đồng”.
Ông ta vừa lên tiếng, Dương Duệ lập tức cảm thấy có hai cặp ánh mắt đang nhắm thẳng vào người mình.
Một của Trịnh Phàn đứng ngay bên cạnh, ánh mắt còn lại đến từ Tô Tiểu Lương đang đứng sau khung cửa sổ trên tầng ba kia.
Trên môi khẽ nhoẻn một nụ cười lãnh đạm, toàn thân đã ướt sũng, mặt Dương Duệ vẫn không biến sắc, đồng thời mải miết nhìn về phía Tô Tiểu Lương đang lắc đầu nguầy nguậy.
Ánh mắt hai người gặp nhau giữa mênh mông trời đất mịt mù, hòa tan cùng từng giọt nước mưa trong màn mưa nặng hạt, không cần nói thành lời, cả hai đều đã hiểu rõ hàm ý trong ánh mắt mỗi người. Như thế đấy, cái nhìn nồng nàn xuất phát từ tình yêu vào mắt nhau đã xa khỏi hai người họ lâu lắm rồi, giờ phút này nó đang được tái hiện lại, bao nhiêu vấn vương trong lòng cả hai đều trào ra thành hàng chuỗi những tình cảm dạt dào nồng đượm, cũng giống như cơn mưa này, từng giọt lã chã rơi lại làm ấm lên hai trái tim vẫn luôn luôn vùng vẫy để tìm được đường đến với nhau.
Thấy hai người không ai lên tiếng, Cừu Đại Hải đâm sốt ruột, lại quát lên: “Dương Duệ, rốt cuộc cậu có đồng ý hay không? Đồng ý thì đi lên đây qua cầu thang giữa nhà ấy, đến đoạn rẽ cũng có một chùm thuốc nổ giống thế này. Cậu chỉ cần đeo chúng lên người rồi lên tầng 3, tôi sẽ thả cô ta ngay lập tức. Cậu không phải nghi ngờ tôi có lật mặt hay không, Cừu Đại Hải tôi đây nói là làm, không bao giờ lừa người!”
“Tôi đồng ý!” Trả lời bằng ba tiếng nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định, Dương Duệ ngẩng đầu nhìn Tô Tiểu Lương và nhoẻn một nụ cười đầm ấm dịu dàng với cô.
“Nhóc ơi, nếu mạng sống của anh có thể đổi được sự bình an vô sự cho em thì anh không bao giờ chùn bước”.






Không cân nhắc gì sao? Trịnh Phàn nuốt khan trong họng, trong lòng bật lên câu hỏi ấy. Anh không thể ngờ Dương Duệ vốn điềm tĩnh là vậy lại nhận lời một cách dễ dàng thế này. Nếu như đổi cho mình đứng vào vị trí của cậu ta, liệu mình có thể không đắn đo suy nghĩ mà đưa ra quyết định ngay lập tức như vậy không? Đây không phải là trò chơi, càng không phải vở kịch mà là chuyện thay sống đổi chết đấy!
Đồng thời Tô Tiểu Lương ở trên cũng nghe được ba tiếng đồng ý của Dương Duệ, đồng tử cô mở to đến mức không thể to hơn được nữa, trong tình thế không thể nói được, cô chỉ biết lắc đầu điên cuồng. Những giọt nước mắt ấm nóng trào ra, đã lâu rồi cô ép mình không được tùy tiện khóc lóc, giờ đây cuống họng cô đang phát ra những tiếng ư ư rất đỗi nghẹn ngào. Nhìn bóng dáng dưới mưa của anh đang càng lúc càng tiến lại gần hơn, cô chợt nhớ lại cuộc gặp gỡ vô tình với Tống Thạch Nhất tại sân bay, anh ta có nói một câu: Nếu như có một ngày nào đó phải lấy mạng của cậu ấy để đổi lấy sinh mệnh của cô, tôi nghĩ cậu ấy sẽ làm tới cùng và không bao giờ hối tiếc.
Trái tim đau đớn rã rời như thể có vô số những mũi kim tiêm đang đâm loạn xạ trong lồng ngực cô, nước mắt đã phủ kín khuôn mặt.
Màn đêm tối đen như mực, mưa vẫn như trút nước, dường như cảm nhiễm nỗi đau buồn của ai đó mà trời đất bao la cũng đang xướng lên bản nhạc thảm thương.
Từ trong đống đồ ngổn ngang đằng sau Trịnh Phàn bỗng có hai người chạy ra sấn sổ xông tới, mỗi người một bên cùng hùng hổ giữ Dương Duệ lại.
Gọi điện tìm người thuyết phục Lý Đào cũng không kịp, Dương Duệ dừng lại không giằng co với cảnh sát nữa, trầm mặc suy nghĩ thật kỹ: “Anh nói cho tôi biết, bây giờ phải làm thế nào để cứu người?”
Thấy anh tỏ thái độ chịu hợp tác, Lý Đào cũng dịu giọng đi mấy phần: “Để chúng tôi nói chuyện với Cừu Đại Hải, anh yên tâm...”
Lợi dụng màn nước mưa trút xuống dày đặc, Dương Duệ vội vàng giơ chân đạp vào người cậu thanh niên bên tay trái mình, khi cậu ta ngã nhào xuống đất, cánh tay bên trái được giải thoát liền tung một cú đấm nhanh hơn sấm chớp vào má bên trái của Lý Đào. Bị đấm vào mặt bất ngờ, theo phản xạ Lý Đào lỏng tay hơn, mất đà lùi lại mấy bước về sau. Nắm bắt thời cơ


Polaroid