Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

nguy nan đến mức ngoài tầm kiểm soát.
9h40, ba chiếc ô tô lần lượt rời khỏi khách sạn.
10h20, Dương Duệ cùng Trịnh Phàn đi trước dẫn đầu đến nhà máy Cảnh Trình.
10h26, Cừu Đại Hải gửi tin nhắn nói ông ta đang ở tòa nhà văn phòng bỏ hoang từ lâu.
Trong bầu không khí nặng nề oi bức, thoáng có cơn gió mát lành thổi qua, bầu trời màu chì bắt đầu rải những hạt mưa đầu tiên xuống mặt đất, tiếng mưa lộp độp, lộp độp góp phần điểm xuyết cho sự yên ắng như bãi tha ma của công trường này. Vốn đã xem trước bản đồ bố trí nhà máy, Dương Duệ liền dẫn Trịnh Phàn băng qua mấy con đường lầy lội, cuối cùng cũng tới tòa nhà văn phòng mà Cừu Đại Hải nói đến. Ngẩng đầu lên nhìn, ngôi nhà hoang tàn thảm hại này chỉ có ba tầng, tất cả cửa sổ trên tầng thượng đã không còn kính nữa, những cánh cửa mở toang xuyên vào đêm đen thăm thẳm. Nhìn tứ phía xung quanh không hề thấy một bóng người, khi Dương Duệ và Trịnh Phàn quay sang nhìn nhau, bất chợt có một chùm ánh sáng mạnh rọi xuống từ trên tầng thượng. Chùm ánh sáng trắng chói lóa đặc biệt kích ứng mắt trong đêm tối tăm như thế này, giơ tay lên che mắt, nhìn theo hướng ánh sáng phát ra, Dương Duệ nhanh chóng nhận ra có bóng đen đứng trên tầng thượng.
Chỉ mấy giây sau, đèn đóm trên tầng thượng lần lượt sáng hết, bóng đen đó chính là Cừu Đại Hải.
Vứt chiếc ô trên tay xuống, Dương Duệ chạy lại gần, ngẩng đầu gọi to: “Cừu tiên sinh, tôi là Dương Duệ, hãy cho tôi gặp cô ấy”.
“Được!” Đáp lại một câu hết sức dứt khoát và ngắn gọn, đứng sau ô cửa sổ, Cừu Đại Hải quay lại kéo một người lại gần, rồi lấy đèn pin soi vào mặt người ấy.
Trong làn nước mưa mờ ảo, với cặp kính đọng đầy hơi nước, khi Trịnh Phàn vẫn chưa thể nhận ra điều gì thì Dương Duệ đứng bên cạnh đã gầm lên:
“Có ý gì?”
Tiếng gào chứa đầy căm phẫn và dữ tợn làm Trịnh Phàn sợ chết khiếp, vội vàng lau lại mắt kính, phải thế mới nhìn kỹ được. Tô Tiểu Lương bị bịt kín miệng đang đứng trước khung cửa sổ hướng về phía hai người họ, không nhìn rõ biểu cảm của cô như thế nào nhưng rõ ràng trước ngực và bên hông cô có quấn một vài vật gì đó hình ống. Trong nháy mắt, trái tim Trịnh Phàn lập tức như đứng trước bờ vực thẳm, anh ta đã hiểu tại sao Dương Duệ lại gầm lên dữ tợn như vậy, bởi vì những thứ hình ống kia không phải là cái gì khác mà chính là thuốc nổ tự chế.
Lửa đang cháy nghi ngút trong đôi mắt sâu thẳm âm u như màn đêm của Dương Duệ, đứng dưới mưa đêm, anh chỉ cảm thấy bản thân sắp ngạt thở.
Cảnh tượng này đủ để dồn con người xưa nay vốn điềm tĩnh trước mọi sự như anh phải gục ngã.
Khi biết Dương Duệ đến, Tô Tiểu Lương muốn được gặp anh hơn bất kỳ lúc nào. Sự có mặt của anh giúp cô an tâm và càng có thêm dũng khí. Nhưng đến khi bị quấn thuốc nổ trên người cô lại không mong muốn anh xuất hiện. Lỡ có xảy ra chuyện đổ máu bất trắc gì thì cô nguyện làm người gánh chịu kết cục chết chóc đó, tuyệt đối không thể để Dương Duệ rơi một giọt máu. Trước kia một mực không dám thừa nhận, kiên quyết trốn tránh, nhưng đến giờ phút này cô phải nhìn trấu trái tim mình.
Đã bắt đầu từ rất lâu, rất lâu rồi trong quá khứ, trong trái tim vừa cứng rắn vừa yếu mềm của mình đã có hình bóng một cậu bạn đẹp trai tài giỏi cư ngụ. Sự dịu dàng, những lời trách mắng, nụ cười và nỗi buồn, thậm chí cả sự ra đi và phản bội của anh ấy, tất cả đều đã hòa chung làm một cùng với dòng máu trong cơ thể cô, khó mà phân tích ra được. Cho dù sáu năm trời chầm chậm trôi qua, cho dù lý trí luôn luôn nhắc nhở phải đề cao cảnh giác, phòng ngự thật chặt nhưng sự quay trở lại đột ngột của anh đã làm trái tim cô xáo trộn từ lâu, làm dậy lên từng con sóng lòng chất chứa từ rất lâu rồi.
Cây anh đào ra hoa màu đỏ, cây chuối tây ra quả màu xanh, tuổi xuân trôi đi lặng lẽ như dòng nước chảy, anh vẫn là người cô thương yêu duy nhất trên đời.
Trong tư thế bị trói chặt, Tô Tiểu Lương nhìn xuống bóng hình đang đứng dưới mưa, từng giọt từng giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn trào, tất cả mọi tư duy trong cô đều ngưng lại, chỉ duy nhất trái tim cô đang liên tục kêu gào:
Dương Duệ, Dương Duệ...
“Tôi chỉ muốn xác nhận cậu thực sự có khả năng giúp Cảnh Trình cải tử hoàn sinh hay không. Dương tiên sinh, nếu không phải vì các anh báo cảnh sát thì tôi đã không làm thế này!”
Ánh đèn pin liên tục chiếu xuống người Dương Duệ, Cừu Đại Hải cũng trừng mắt nhìn Dương Duệ, như thể muốn nhìn rõ xem rốt cuộc anh ta có mang biện pháp cứu Cảnh Trình nào trên người không.
Cơn mưa to ập xuống, đưa tay lên gạt dòng nước mưa trên mặt, ánh mắt dừng lại trên người Tô Tiểu Lương, Dương Duệ hít thở sâu, bình tĩnh nói:
“Ông bảo đảm không làm tổn thương cô ấy thì tôi sẽ làm được! Nhưng ông không hề có thành ý!”
“Thành ý?” Cừu Đại Hải cười nhạt, lên tiếng châm biếm: “Nếu báo cảnh sát được gọi là thành ý của các anh thì chỗ thuốc nổ này được tính là gì? Nhưng tôi có thể nói cho các người biết, chỉ cần tôi châm lửa đốt chỗ thuốc nổ trên người cô ấy, đừng có nói một mình cô ta mà cả ngôi nhà này cũng sẽ nổ tung. Đến lúc đó thì đến xác cô ta anh cũng không lư