Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.

chỉ trong nháy mắt, Dương Duệ chạy thẳng một mạch đến cầu thang. Đến khi Lý Đào lấy lại phản ứng vội chạy đuổi theo thì anh đã đứng bên đống thuốc nổ tại chỗ quẹo cầu thang rồi, mặt lạnh lùng nói: “Chỗ thuốc nổ này chắc chắn là không ổn định lắm đâu, vì thế để giảm thiểu thương vong thì Lý cục trưởng tốt nhất hãy đưa Trịnh Phàn và cấp dưới của mình tránh xa khu vực này một chút. Tôi hiểu là anh muốn tốt cho tôi. Nhưng cô gái ở trên kia là người tôi yêu nhất trọn cuộc đời này, kể cả mất mạng tôi cũng phải cứu được cô ấy, cô ấy còn quan trọng hơn mạng sống của tôi nhiều. Ngoài ra, lát nữa khi Cừu Đại Hải thả cô ấy ra, mong các anh đảm bảo an toàn cho cô ấy giúp tôi, cảm ơn!”
Mở to mắt nhìn Dương Duệ, người tuy ướt sũng từ đầu đến chân nhưng phong độ và vẻ lịch lãm vẫn không hề mất đi, cậu ta nhấc bọc thuốc nổ rồi bắt đầu cất bước lên trên, viên cảnh sát đã công tác nhiều năm trong nghề đứng đờ người, chỉ trong có mấy giây mà khuôn mặt to tròn ướt đẫm nước mưa của anh ta đã biến đổi qua không biết bao nhiêu trạng thái biểu cảm: kinh ngạc, lo lắng, khâm phục và xúc động. Giữ viên thuộc cấp đang chuẩn bị đuổi theo lại, Lý Đào kéo cậu ta cùng quay trở lại chỗ Trịnh Phàn đang đứng. Những người được anh ta triệu tập cấp tốc có mặt ở đây giờ lại nhận lệnh giải tán ngay. Lý Đào nhìn sang phía Trịnh Phàn đang nheo mắt ngẩng đầu lên trên quan sát rồi nghiêm giọng nói: “Anh ta chẳng giống một cậu Giám đốc thư sinh nho nhã gì cả, rất dũng cảm và cũng rất đàn ông”.
“Tình yêu mang năng lượng đến cho con người”. Lấy tay đẩy cặp kính, Trịnh Phàn giờ đã hiểu tại sao mình mãi mãi không bao giờ tiến gần được tới trái tim Tô Tiểu Lương.
Đến khi Dương Duệ xuất hiện trước cửa phòng cùng bịch thuốc nổ, trong chốc lát, hai khóe mắt Tô Tiểu Lương lại đầm đìa nước, lòng cô đầy hoảng loạn bất an, nghẹn ngào mãi chỉ nói được hai tiếng: “Dương Duệ...”
“Dương tiên sinh, cậu là một đấng nam nhi chân chính, tôi bái phục cậu! Bây giờ đặt bịch thuốc nổ xuống, cởi bỏ bộ đồ ướt trên người ra rồi quấn chúng lên người cho cẩn thận!”
Đáy mắt không giấu nổi sự đắc ý, Cừu Đại Hải giữ chặt Tô Tiểu Lương, khinh khỉnh đưa mắt liếc qua đám người đang chờ phía dưới.
Mái tóc đen ướt đẫm dính sát vào trán, Dương Duệ nhẹ nhàng và cẩn trọng đặt bịch thuốc nổ xuống, bình thản cởi khuy trên áo ra.
“Đừng, đừng mà Dương Duệ, anh đừng làm thế. Gây dựng lại Cảnh Trình không phải chuyện một sớm một chiều có thể làm được, chỉ sơ suất một li thôi là sẽ...”
“Nhóc, hãy tin anh.” Dịu dàng cất tiếng nói, Dương Duệ bình thản nhìn Tô Tiểu Lương, hơi mỉm cười với cô, ánh mắt anh ấm áp và mềm mại tựa vầng thái dương: “Còn nhớ không, anh đã từng nói em chính là niềm tin vĩnh cửu của anh. Điều này chưa bao giờ thay đổi. Vì đức tin của mình, con người ta sẵn sàng đánh đổi tất cả. Cũng giống như Guevara - người mà anh vẫn luôn ngưỡng mộ, vì niềm tin tối cao nhất trong tim mình, ông đã nỗ lực cố gắng không mệt mỏi đến giây phút cuối cùng của cuộc đời. Đừng khóc, anh không thích nhìn thấy em khóc một chút nào đâu!”
Nghe những lời nói hiền dịu chất chứa đầy tình cảm đó, nước mắt Tô Tiểu Lương lại tuôn ra như mưa, cô quá hiểu con người Dương Duệ, vì thế cô biết mình có năn nỉ thế nào cũng vô ích mà thôi.
Thế nhưng, làm sao cô có thể đứng nhìn anh quàng thứ đồ chết tiệt có thể nổ tung bất cứ lúc nào kia lên người chứ, làm sao cô có thể yên lòng mà sống tiếp đây?
Cúi xuống hít thở mấy hơi thật dài, khi ngẩng đầu lên thì thần sắc cô đã chuyển sang trạng thái lãnh đạm từ khi nào rồi, đến giọng nói cũng trở nên lạnh giá như băng tuyết:
“Anh làm thế này hòng chuộc lại sự phản bội sáu năm trước chứ gì? Anh muốn cầu xin sự tha thứ của tôi phải không? Dương Duệ, tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không tha thứ, không bao giờ!”
Câu nói lạnh tanh vô tình vô nghĩa làm Cừu Đại Hải đang xị mặt bĩu môi không thèm quan tâm đến câu chuyện tình sướt mướt này phải tròn mắt lảo đảo, nhưng Dương Duệ lại chẳng hề có chút phản ứng nào, khuôn mặt khôi ngô sáng sủa đó vẫn điềm nhiên như thường. Thuận tay ném chiếc áo sang một bên, anh nhẹ nhàng chậm rãi nhấc bịch thuốc nổ đang đặt cạnh chân bàn lên, thận trọng buộc chúng lên trước khuôn ngực đang để trần, đến đây mới mỉm cười: “Anh chỉ đang làm chuyện mà bản thân anh nhận thấy xứng đáng để làm, bất kể em có tha thứ hay không cũng không quan trọng”.
Tô Tiểu Lương không nói được gì nữa, núi băng cao vời vợi tích tụ trong người sáu năm nay dần tan ra từng mảng một.
Nếu một người đàn ông vì mình mà không quản sống chết của bản thân thì còn điều gì không thể tha thứ cho anh ta được?
Ngoảnh sang phía Cừu Đại Hải đang lặng yên nãy giờ, Dương Duệ kiên quyết: “Tôi đã làm theo những gì ông nói, để cô ấy đi đi.”
Ánh mắt sắc lẹm không chút sợ hãi của Dương Duệ làm Cừu Đại Hải thất thần trong giây lát, ông ta bỗng có cảm giác quyết định của mình rất có thể sẽ là một sai lầm lớn: Dương Duệ bình tĩnh ngoài sức tưởng tượng, như lúc này đây, dù trên người cậu ta chất đầy thuốc nổ nhưng khuôn mặt khôi ngô kia lại chẳng có chút ho


XtGem Forum catalog