Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
dám tưởng tượng người con gái anh quen biết từ thuở thiếu thời không còn tồn tại trên thế giới này nữa. Cảm giác sợ hãi này còn tuyệt vọng hơn cả cái chết nhiều. Mặc dù những năm vừa rồi không có em bên cạnh nhưng ít nhất anh còn biết em vẫn còn sống, sống yên ổn ở một phương trời khác, còn anh vẫn luôn luôn nương tựa, luôn hướng về phương trời đó
Giọng nói ấm áp êm đềm đầy kích thích đó gợi từng gợn sóng li ti trong cõi lòng trỗi dậy, trong chốc lát, Tô Tiểu Lương xúc động vô cùng.
Có lẽ người ta sinh ra thì số mệnh an bài sẽ phải gặp một người nào đó rồi, không sớm không muộn, chỉ cần một cái nhìn trong mênh mông biển người thôi, nhưng từ đó sẽ khó lòng quên được nhau.
Những lời anh nói lúc này sao lại giống với những gì mình đã từng nghĩ đến vậy?
Vì đã hiểu rồi nên sẽ bao dung hơn.
Vì đã hiểu rồi nên sẽ trân trọng hơn.
Dù không gian và thời gian có bao nhiêu biến chuyển, sự ăn ý đã ăn sâu vào tận tim gan và máu xương của cả hai. Trong biển người mênh mông, thế gian thị phi muôn điều, để tìm được một người đồng điệu tâm hồn với mình xem ra khó hơn lên trời, thế nhưng một khi đã gặp được thì đúng là trời long đất nổ, biển cạn đá mòn, thậm chí là khắc cốt ghi tâm vĩnh cửu ngay cả khi xương cốt hóa thành tro bụi. Bởi vì biết rõ những điều này nên bản thân có thể lựa chọn phủ băng cho quãng thời gian tình ái vừa đẹp, vừa đau thương đó, nhưng dù có gồng hết sức cố gắng thì cuối cùng cũng không ai có thể từ bỏ được một phần máu thịt trong cơ thể mình, thử hỏi trên thế gian này có ai nỡ lòng nào tự tay hủy hoại một phần sự sống của bản thân không?
Hơn hai giờ sáng, sau khi tiễn bác sĩ ra về, căn phòng sáng như ban ngày liền chìm vào màn đêm tối tăm.
Lặng nhìn Dương Duệ đang ngồi bên thành giường bóc hoa quả cho mình, Tô Tiểu Lương sửng sốt nhớ ra đã lâu lắm rồi hai người họ không được ở bên nhau gần như thế, trong không gian tĩnh lặng như thế này - khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh có vẻ yên ả và tĩnh lặng, đôi môi anh hơi nhếch lên, có lẽ đó là một nụ cười ấm áp đầy tình cảm. Tô Tiểu Lương nhớ rất rõ và rất đậm là đã từng hơn một lần nói rằng mình bị vẻ điềm nhiên mà chẳng hề xa cách, sâu sắc nhưng không hề lạnh lùng này của anh làm si mê. Khi đó Dương Duệ thường gí tay lên mũi cô, nửa đùa nửa yêu nói người con gái anh yêu là một bông “hoa háo sắc” không biết thế nào là e dè thẹn thùng như người ta. Khi đó, mang sẵn máu kiêu ngạo trong người, cô lại không cảm thấy hoa háo sắc có gì ghê gớm lắm mà lại nghĩ nó thơm tho vô cùng:
“Em yêu anh như bông hoa háo sắc đó, như thế không tốt sao? Anh phải biết rằng say đắm là một thứ nằm tận trong xương tủy, còn sâu đậm hơn yêu nhiều”.
Nhớ tới kiểu ăn nói bướng bỉnh năm đó của mình, Tô Tiểu Lương hơi chúm chím đôi môi, lộ nét tươi cười.
Ngày đó còn trẻ, tự do tự tại, không hiểu được thế nào là chia ly, lại càng không hiểu thế nào là thời gian nháy mắt thoi đưa. Đáng tiếc là những thứ tốt đẹp đều trôi qua ta rất nhanh, như bây giờ này, hai người đang tận hưởng những giây phút bình yên và hạnh phúc khó khăn lắm mới có được, một khi phải rời khỏi thế giới này, quay trở về với cuộc sống bình thường, cuối cùng cô và anh cũng chỉ là hai người yêu nhau tương tư tương kiến nhưng không thể tương thân tương ái được. Cả hai cùng rất thân thuộc nhưng đồng thời lại cũng rất xa lạ - người xa lạ thân thuộc nhất, nói chung là như thế.
Một quả vải mọng nước được đưa tới sát miệng, cô ngơ ngác một lát, cúi xuống cắn lấy cho vào miệng, nghe thấy Dương Duệ đứng lên nói đi rửa tay, rồi anh lại cất tiếng hỏi: “Sao lại thở dài?”
“Không”. Nuốt miếng vải ngọt lịm, Tô Tiểu Lương ngẩng đầu cười và không muốn để lộ ra tình cảm sướt mướt của mình.
“Nói dối, nhìn em anh biết rõ ràng em vừa nghĩ gì đó?”
Dương Duệ lại ngồi xuống, nắm chặt bàn tay trắng nõn của cô, đôi con ngươi đen sì của anh giống như hai viên ngọc gia bảo. Cảnh tượng lần đầu tiên gặp nhau khi mười lăm tuổi bỗng hiện lên trong đầu, Tô Tiểu Lương cố nén nỗi đau đớn chua xót trong lòng lại, đánh trống lảng bằng một câu chuyện khác: “Anh còn chưa nói cho em biết làm thế nào anh có thể bình an vô sự trở về thế này? Còn nữa, Cừu Đại Hải, ông ta có sao không? Thực ra...”
“Nhìn vào mắt anh”. Dương Duệ kéo cô sát lại gần mình hơn, chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt chân thành và thân tình:
“Nhóc ơi, anh hiểu em mà vì vậy không cần né tránh vấn đề có được không? Vừa rồi có phải em nhớ tới chuyện cũ, chuyện cũ của hai chúng ta?”
Hương hoa cỏ mùa xuân thơm ngát vấn vương quanh hai người, Tô Tiểu Lương hơi ngẩng mặt lên, rồi đắm chìm trong ánh mắt mêng mông sâu rộng như đại dương của anh.
Cô gật đầu, kể từ ngày tương ngộ, đây là lần đầu tiên cô thừa nhận tâm sự thật của mình trước mặt Dương Duệ: “Đúng thế, em nhớ tới chuyện xưa, chuyện ngày xưa của chúng ta”.
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua má cô, Dương Duệ gật đầu, đôi mắt lấp lánh như phát ra những chùm ánh sáng long lanh, dường như chiếu sáng cho cả một bầu trời đầy sao.
“Còn