XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.

Trịnh Phàn đưa mắt sang thấy thần thái kiên cường và cơ thể yếu ớt của cô đang đánh nhau dữ dội, anh bật ô che mưa cho cô, khẽ trầm giọng xuống nói:
“Cục trưởng Lý đã có biện pháp nào để cứu Dương Duệ ra chưa? Chỉ đứng đợi dưới này thôi e không phải cách tốt nhất!”
“Bây giờ thì chỉ có thể chờ đợi, xem Dương Duệ có thể... Nếu như đánh liều xông lên sợ là không giải quyết được vấn đề lại gây nguy hại đến sự an toàn của cậu ấy”.
Lý Đào cùng lúc đó cũng liếc mắt nhìn sang Tô Tiểu Lương, mặt mày anh ta vô cùng nghiêm trọng nhưng vẫn chưa thể nghĩ được ra phương án nào khả thi.
Nếu như là vụ bắt cóc con tin thông thường thì anh ta có đủ khả năng để đưa người vào giải cứu, nhưng Cừu Đại Hải lại dùng thuốc nổ để uy hiếp con tin, hơn nữa lại buộc chúng trên người của Dương Duệ...
Vừa nói dứt câu, bên trong tòa nhà văn phòng bỗng vọng xuống tiếng va chạm nho nhỏ, vì khoảng cách quá xa nên bên dưới không nghe rõ được chuyện gì đang xảy ra. Mặt ba người trong hội Lý Đào chưa kịp biến sắc thì đột nhiên lại có thêm mấy tiếng loảng xoảng hỗn loạn phát ra từ bên trong, nghe như tiếng vật gì đó rơi mạnh xuống sàn, lại cũng nghe như tiếng vật lộn ẩu đả. Trong không gian yên ắng, nhưng âm thanh này nổi lên cực kỳ rõ ràng, trong chớp mắt đủ sức làm thần kinh mấy người trong nhóm Tô Tiểu Lương căng ra đến mức cứng đờ.
“Không phải đánh nhau đấy chứ? Trên người Tổng giám đốc Dương còn có...”
Kỳ thực trong đầu Tô Tiểu Lương cũng đang quẩn quanh suy nghĩ này, chỉ có điều hiện tại cô đang quá căng thẳng và cơ thể quá yếu ớt để có sức cất lên tiếng nói, chỉ biết hướng ánh mắt sang phía Lý Đào đứng bên cạnh đang nhăn nhó mặt mày không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dù sao ông ta và người của ông ta ở đây cũng được coi là những người có nhiều kinh nghiệm nhất trong chuyện này. Hơi do dự một chút, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, Lý Đào ngoảnh sang nhìn những người xung quanh, cố gắng ra hiệu cho họ không được động đậy, còn mình thì nhẹ nhàng dịch chuyển sang bên phải. Cùng với ba đồng sự nữa đang ẩn nấp phía bên phải, bốn người nhón chân nhẹ nhàng tiến về phía chân cầu thang. Tô Tiểu Lương và Trịnh Phàn đứng nhìn mà thần kinh căng thẳng đến độ thở không ra hơi.
Đùng!
Một tiếng nổ vang lên, toàn bộ ánh sáng trong khu nhà phụt tắt, trong khoảnh khắc bốn bề chìm vào bóng tối làm cơn hoảng loạn tột độ của những người đang ngóng chờ bên ngoài lại càng thêm nặng nề.
Lý Đào đang rón rén lên cầu thang, dừng lại nhìn về phía sau rồi quyết định tiếp tục bước tới, bốn con người dường như nằm phục xuống để bò lên cầu thang, gắng hết sức không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Những biến cố đột ngột này làm Tô Tiểu Lương không chịu được, cổ họng bất giác phát ra những âm thanh kinh sợ nho nhỏ, tim cô đập càng lúc càng nhanh:
“Anh nhất định phải bình an quay trở ra, nhất định phải thế!”
Sau một lát, đội của Lý Đào lên được trên lầu, tiếng binh binh bang bang trên lầu vẫn tiếp tục vọng xuống.
Một tiếng đùng đoàng long trời lở đất nổ tung trên đỉnh đầu và trong lồng ngực Tô Tiểu Lương, mặt mũi cô tối sầm lại, cô ngã nhào theo tiếng nổ lớn đó.
Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy hồn phách mình đang bay đi rất xa, ngoài điều đó ra thì không nhận biết được bất cứ điều gì nữa...
Đưa tay lên không thấy bóng đen của năm ngón tay đâu, một màn sương mù dày đặc che phủ trước mặt, áo quần gần như ướt sũng, một đống rắc rối khó gỡ, vừa phức tạp lại vừa xa lạ.
Trong lúc hồn vía Tô Tiểu Lương vẫn đang đong đưa chao đảo, tiếng bước chân dồn dập, tiếng nổ kinh thiên động địa đó vẫn đang luẩn quẩn văng vẳng trong đầu cô.
Khi nỗi sợ hãi tột độ và cảm giác tuyệt vọng đang xâm chiếm cõi lòng, có tiếng thì thầm dịu dàng thật êm đềm lướt nhẹ bên tai giúp cô chầm chậm hồi tỉnh: “Nhóc ơi, anh đây, anh đây”.
Hơi ấm từ lòng bàn tay dần dần lan tỏa đi khắp người, Tô Tiểu Lương đang nằm mê man bất tỉnh cuối cùng cũng đã mở mắt ra, ngoảnh đầu sang bên phải theo cảm giác của bản thân, ngay lập tức nước mắt cô tuôn trào vì quá đỗi vui mừng. Người đang ngồi bên cạnh nắm chặt tay cô không phải là Dương Duệ thì là ai? Chỉ có điều khuôn mặt đẹp trai của anh đang bị cuốn tầng tầng lớp lớp băng gạc trắng xóa, sắc mặt có vẻ hơi tiều tụy hốc hác đi một chút. Mặc kệ ống truyền dịch bên tay trái vẫn đang nhỏ giọt, cô sung sướng như phát điên liền bật dậy ôm chầm lấy anh: “Dương Duệ, anh sống rồi, vẫn còn sống, sao lại có thể thế được chứ?”
Dương Duệ cũng đáp lại cái ôm của cô bằng một nụ cười rồi vòng tay ôm cô thật chặt, ánh mắt rạng ngời của anh chất chứa đầy vẻ dịu dàng.
Cô gái thường ngày lạnh như băng bây giờ đang xúc động vừa khóc vừa cười trong lòng mình, trái tim Dương Duệ tràn ngập yêu thương và hương vị ngọt ngào: “Cô nhóc ngốc nghếch!”
“Anh có nghĩ rằng nếu mình buộc chỗ thuốc nổ đó lên người, chỉ cần lỡ tay sảy chân một chút thôi thì đến xương cốt cũng không còn không?”
“Có nghĩ đến rồi, nhưng mà anh còn sợ không được nhìn thấy xương cốt của em trên đời hơn của anh nhiều. Có biết không, anh không thể tưởng tượng và cũng không