Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.
ấy, nếu so với bạn bè cùng trang lứa thì cậu ấy từng trải hơn rất nhiều.Khi tôi mới trở về, cậu ấy đã đến tìm gặp và nói với tôi khá nhều. Khi đó tôi đã cảm thấy thái độ của cậu ta có gì đó rất lạ, nhưng lại không thể nào xác định được và cũng không tiện nói ra với Tiểu Lương, mà nghĩ có thể do mình suy nghĩ linh tinh”.
“Anh cũng cảm thấy vậy?” Hạ Thần kinh ngạc đứng bật dậy. anh không ngờ Dương Duệ lại có thể phát hiện ra vấn đề mình đang hết sức đắn đo. Khi mới gặp Tô Tiểu Lãng trong ngày nhập học năm đó, cậu ta vốn không thích trò chuyện giao tiếp với bạn bè đồng trang lứa, tuy tỏ ra hiểu biết đứng đắn hơn các bạn nhưng vẫn cứ là một cậu học sinh ương bướng. Sau đó anh và Tô Tiểu Lãng trở nên thân thiết hơn, chuyện gì cậu ta cũng kể cho anh nghe. Quan hệ giữa anh và Tiểu Lãng không chỉ là tình thầy trò thông thường mà tình anh em cũng đã được hình thành từ rất sớm. Qua nhiều lần tiếp xúc, anh phát hiện ra cái tên của chị gái Tô Tiểu Lương lúc nào cũng nằm sẵn trong miệng cậu ta. Ban đầu thì anh chỉ nghĩ đó là tình chị em quá sâu sắc do chỉ có hai người sống dựa vào nhau dưới một mái nhà, thế nhưng dần dần anh phát hiện ra đó không đơn thuần chỉ là tình chị em sớm tối nương tựa vào nhau mà sống, mà còn có…
“Cậu bạn học bị đánh tên là Nguyên Trí, là bạn cùng lớp của Tiểu Lãng. Về mặt học tập thì cả hai đều là những sinh viên rất khá, là những cầu thủ có tiềm năng trong trận đấu tầm quốc gia lần này. Khi tập trung học sinh đi tập huấn, tôi không biết là giữa hai đứa có nảy sinh mâu thuẫn gì. Khi sự việc xảy ra, tôi vội chạy đến kí túc xá đội tập huấn đang ở để hỏi qua mấy em sinh viên khác, các em ấy nói là...”
“Nói gì?” Trong đầu đang có đủ các giả thiết nảy sinh, Dương Duệ hơi giương đôi mắt đang rũ xuống của mình lên, giọng nói trầm trầm.
Nếu như có bất hạnh nào ập đến thì Tô Tiểu Lương sẽ thế nào?
Anh có thể mang đến cho cô tình yêu, một cuộc hôn nhân trong tương lai không xa, thế nhưng anh không thể nào ngăn nổi quả bom nổ chậm đã im ỉm nằm trong lòng đất ủ năng lượng trong bao nhiêu năm trời này được.
Chầm chậm ngồi lại xuống ghế đá, nhờ ánh đèn bên đường, Hạ Thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đang đăm chiêu suy nghĩ của Dương Duệ, bắt đầu nhập tâm vào câu chuyện:
“Chúng bạn nói Tiểu Lãng và Nguyên Trí đánh nhau vì một bức ảnh. Chắc anh cũng biết, trong ví của Tiểu Lãng lúc nào cũng có ảnh của Tô Tiểu Lương. Tối hôm đó không biết là ví của Tiểu Lãng bị rơi hay là thế nào nữa mà Nguyên Trí nhìn thấy bức ảnh bên trong ví. Bởi vì biết đó là ảnh của chị gái Tiểu Lãng chứ không phải ảnh người yêu nên Nguyên Trí mới gạ hỏi xem tại sao lại để ảnh chị gái trong ví. Ấy thế mà Tiểu Lãng lại nổi giận, nói năng vô cùng lỗ mãng như muốn gây sự. Còn Nguyên Trí thì cứ tiếp tục trêu ngươi, châm chọc hỏi xem có phải Tiểu Lãng yêu chị không. Cậu ta vừa nói xong câu này, chẳng ai ngờ được Tiểu Lãng bỗng trở nên hung hăng như bò tót, xông vào đánh đấm Nguyên Trí tới tấp, mấy người xung quanh chạy vào can nhưng không can nổi”.
Nếu thật sự trong người Tiểu Lương và Tiểu Lãng có chảy chung nửa dòng máu giống nhau thì đây là một tình yêu cấm kỵ tuyệt đối không được xảy ra.
Thế nhưng nếu trên thực tế hai người không phải là chị em với nhau, thì đây cũng bắt buộc phải là một bí mật không thể nói ra.
Vì thế, bất kể là đường nào thì cũng đủ làm Tô Tiểu Lãng bức bối muốn phát điên lên. Bất chợt những suy nghĩ này nhảy ra trong đầu Dương Duệ, trong giây lát, anh chỉ có duy nhất một cảm giác, đó là nhói đau trong tim.
“Đây chính là nguyên nhân mà vừa rồi anh không đành nói thẳng ra cho Tô Tiểu Lương biết? Hạ Thần ạ, tôi không phải người thích vòng vo tam quốc, thật lòng mà nói, tôi cảm thấy nghi ngờ về mối quan hệ chị em của hai người họ, anh cũng có chung một mối hoài nghi giống tôi phải không? Anh và tôi, chúng ta đều là đàn ông, đều có thể nhận ra ánh mắt và thái độ của Tiểu Lãng đó thể hiện điều gì. Mức độ tình cảm mãnh liệt như vậy, tuyệt đối không thể là tình cảm của người em trai dành cho chị gái được. Mà là tình cảm đối với một người phụ nữ”.
“Chính xác, quả thực là tôi cũng nghi ngờ như vậy, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, kết luận cuối cùng thì Tiểu Lãng nên đi gặp bác sỹ tâm lý”.
Những gì Dương Duệ vừa nói khiến Hạ Thần kinh sợ, anh vẫn nghĩ rằng phải là người tiếp xúc nhiều với Tô Tiểu Lãng như mình mới có thể cảm nhận được những chuyện này.
“Thấy anh có vẻ rất quan tâm đến hai chị em nhà họ, anh có ý định nói chuyện này cho Tô Tiểu Lương biết không?”
“Tôi cũng từng đắn đo, nhưng chắc chắn Tiểu Lương sẽ không nghe đâu. Tôi thấy nói ra có vẻ không hay lắm. Hơn nữa, lỡ đâu anh và tôi đều đã đoán sai thì đến lúc đó chẳng phải lại khó xử lắm sao? Dẫu sao tính chất chuyện này vừa nặng vừa nhẹ khó mà phân biệt được, nếu không gây ra chút ảnh hưởng hay khó khăn gì đến cuộc sống của hai chị em họ thì chẳng sao, còn không thì sẽ nguy hiểm đến cả hai”. Có lẽ là bệnh nghề nghiệp, xưa nay Hạ Thần vẫn có thói quen suy xét từ tổng thể đến cụ thể để đưa ra quyết định.
“Khó xử