Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342325
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2325 lượt.
…” Dương Duệ nhắc lại từ này, điềm đạm nói: “Điều đáng sợ hơn khó xử, chính là tổn thương”.
“Thế anh thấy nên làm thế nào?”
Hạ Thần đương nhiên hiểu rõ Dương Duệ đang nói điều gì, nếu là tình yêu cấm kị thì không những sẽ làm Tô Tiểu Lương hoảng loạn vì sốc nặng mà Tiểu Lãng cũng phải chiến đấu khốn khổ với tâm ma. Còn nếu như hai người họ không có chung huyết thống, thì liệu Tiểu Lương, người đã phải trả quá nhiều giá từ trước đến nay có thể chấp nhận được không? Còn nữa, không chỉ là vấn đề Tiểu Lương đã phải hi sinh trả giá đến bao nhiêu, mà còn phải lôi lại chuyện của bố mẹ họ ngày xưa ra nữa. Nếu như Tô Tiểu Lãng vốn dĩ không chảy chung dòng máu nào với Tiểu Lương, liệu Tô Phụ có biết không? Liệu Tiểu Lương có cảm thấy một sự châm biếm xỉ vả quá lớn với mình không?
Chuyên gia giải quyết những phi vụ làm ăn hóc búa như Dương Duệ cũng thấy thật khó xử, thực sự anh chưa thể tìm được phương án giải quyết nào tốt nhất.
Sau một hồi suy đi tính lại, anh mới lên tiếng: “Tôi có ý kiến thế này, trước mắt không nên để Tiểu Lương biết những phán đoán của chúng ta. Đợi sự việc kết thúc, tôi sẽ lựa xem có lúc nào thích hợp để thăm dò cô ấy, xem rốt cuộc cô ấy có biết chút gì về chuyện này không. Nếu cô ấy không biết, thì chỉ có duy nhất một vấn đề. Còn như cô ấy không biết gì thì đến lúc đó tính tiếp. Quan trọng nhất bây giờ là phải đảm bảo cho Tiểu Lãng bình an vô sự, trên đường đến đây, Tiểu Lương lo lắng kinh khủng”.
“Mong sao là chúng ta đa nghi quá”. Hạ Thần gật đầu lia lịa, đồng thời nhớ tới vấn đề còn lại liền nói:
“Anh nói đúng, quan trọng bây giờ là phải đảm bảo cho Tiểu Lãng vô sự. Nhưng mà tôi nghe mấy người bên ngoài đồn cảnh sát nói người nhà Nguyên Trí đang rất kích động. Điều kiện gia đình nhà Nguyên Trí cũng khá lắm, bố cậu ta là chủ một xưởng sản xuất đá, mẹ thì là Giám đốc một siêu thị, tôi đoán họ chắc không chấp nhận phương án bồi thường bằng tiền đâu. Quan trọng hơn nữa là, tôi nghe nói Nguyên Trí là con trai đơn truyền duy nhất của bốn đời nhà họ, cậu ta là bảo bối của cả nhà họ Nguyên đó…”.
“Xem ra giải quyết sự việc này cũng khá khó đấy, nếu như dính vào kiện cáo thì sơ yếu lý lịch của Tiểu Lãng thế nào cũng có vết nhơ, rồi Tiểu Lương lại mất ăn mất ngủ cho xem. Thôi, đi thôi, đi vào xem sao”.
Dương Duệ thầm nghĩ trước tiên mình nên cùng Tô Tiểu Lương tìm gặp vợ chồng Nguyên Thị để thuyết phục họ chọn phương án tự hòa giải, anh liền quay người định đi vào trong, nhưng bất chợt lại nghe thấy tiếng Hạ Thần trầm trầm phía sau cất lên, anh ta hỏi: “Grand, anh và Tiểu Lương…tha lỗi cho tôi lắm lời, Anna có biết chuyện này không? Có lẽ tôi hỏi thế này là hơi khiếm nhã, nhưng mà mong anh đừng làm tổn thương cô ấy, chị em cô ấy thật sự rất đáng thương”.
Đôi mắt đang mở to của Dương Duệ như phát ra những tia sáng kinh ngạc khi Hạ Thần nói ra những điều này, anh ngoảnh đầu lại, cũng đáp lại bằng giọng điệu vô cùng chân thành:
“Tôi sẽ không làm tổn thương cô ấy đâu, bởi vì mỗi lần làm tổn thương cô ấy là tôi sẽ đau đớn cả cuộc đời”.
“Anh và cô ấy đã biết nhau từ lâu rồi phải không? Tại sao anh lại lập gia đình ở bên Úc?”
“Đây là một câu chuyện rất dài, để hôm nào có thời gian tôi sẽ giải thích cho anh sau, Hạ Thần, anh cũng rất quan tâm đến chị em họ”.
Một người đứng trước, một người đứng sau cây Quảng Ngọc Lan, Hạ Thần không nhìn rõ khuôn mặt Dương Duệ, nhưng anh nghe rõ hai tiếng “quan tâm” vừa được sử dụng trong câu khẳng định.
“Tôi thấy thương cảm với cảnh ngộ hai chị em cậu ấy, hơn nữa họ đều là những con người lương thiện thật thà, vì vậy tôi hi vọng mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với họ”.
“Nếu nói rằng trong những người đàn ông mà tôi gặp vẫn còn người xứng đáng được gọi là quân tử thì người đó chắc chắn là anh đấy Hạ Thần ạ, vì vậy, không cần phải giải thích đâu”.
Hạ Thần đứng im tại chỗ mà ngẩn người với câu trả lời của Dương Duệ một lúc lâu, nhìn theo bóng dáng anh đi xa dần, Hai người rón chân nhẹ nhàng vào bên trong, không dám kinh động đến những người bên trong, lẳng lặng đứng chờ trước cửa phòng. Nhưng kỳ lạ là bên trong hoàn toàn không có tiếng động nào phát ra, im lặng một cách khó hiểu. Sự bất thường này làm Dương Duệ thấy lo lắng, nhưng anh biết trong lúc này Tô Tiểu Lãng chắc chắn không muốn trông thấy mặt mình nên anh tính bảo Hạ Thần đi vào trong xem sao. Đúng lúc này, chợt có tiếng nói cất lên sang sảng ở bên trong:
“Chị không thấy mình đang sa vào một trò chơi tình ái vụng trộm không thể có kết quả sao?”
Hạ Thần đang đẩy cửa chuẩn bị bước vào chợt khựng lại, vừa kinh ngạc vừa lo lắng ngoảnh đầu lại – Thỉnh thoảng Tô Tiểu Lãng cũng ngang bướng và khó bảo như đám sinh viên cá biệt, nhưng chưa bao giờ cậu chủ động gây sự đánh nhau, và cũng là một sinh viên hiểu biết hơn nhiều so với bạn bè đồng trang lứa. Tô Tiểu Lương chính là người thân duy nhất của cậu, thậm chí còn là chỗ dựa tinh thần quan trọng nhất của cậu ta, ấy vậy mà giờ cậu ta đang oang oang mắng chị mình sa đà vào một trò chơi tình ái vụng trộm?
Một lớp sương mù dày đặc