Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.
không có gì kỳ quặc cả, anh vỗ nhẹ lên má Tiểu Lương nói: “Làm gì có gì đâu, chỉ là cảm thấy sáu năm qua em nuôi nấng Tiểu Lãng thực sự không dễ dàng chút nào, anh thực sự thấy khâm phục quyết định nhận em trai của em khi đó. Thật tình mà nói, nếu như đổi cho anh rơi vào vị trí của em, thì rất có thể anh đã không có tấm lòng bao dung rộng lượng được như em đâu”.
Hơi giương mắt lên, Tô Tiểu Lương nắm lấy bàn tay ấm áp đang đặt trên má mình, khẽ mỉm cười nói: “Anh nghĩ em là quái nhân?”
“Chẳng có ai là quái nhân cả, về chuyện của Tiểu Lãng này thì…”
“Dương Duệ anh đang nghĩ quá tốt về em rồi đấy”. Nụ cười của cô dần dãn ra, trong mắt cô xuất hiện một khuôn mặt thanh tú nhưng u sầu của một người phụ nữ cô nói: “Lý Y Nhân đã phá hoại hạnh phúc của mẹ em, cho dù em không oán trách gì bà ta đi nữa, chẳng lẽ anh lại cảm thấy em có thể rộng lượng được đến mức đi nhận nuôi dưỡng con trai của bà ta sau khi bi kịch xảy ra? Em không có vĩ đại đến thế đâu. Ý định chăm nuôi nó hoàn toàn là sự lựa chọn của mẹ em trước khi qua đời. Có lần, bà nói với em về đứa trẻ bất hạnh đó, bà hận Lý Y Nhân nhưng tuyệt đối không hề căm thù đứa con riêng của bố em và người tình. Có lẽ khi nói với em những điều này, trong đầu mẹ em cũng đã hình thành ý định chết chung với bố và Lý Y Nhân rồi, chỉ là em không cảm nhận được thôi. Khi vừa nhìn thấy Tiểu Lãng trong bệnh viện, điều đầu tiên em nhớ tới chính là những lời mẹ đã nói”.
“Ý của em là, nếu mẹ không nói những lời ấy, em sẽ không…” Hàng lông mày càng siết chặt hơn, trong đáy lòng Dương Duệ càng lúc càng thấy khó hiểu.
“Không biết đươc!” Tô Tiểu Lương đứng dậy, dưới ánh đèn tờ mờ, thân hình gầy guộc trong màu áo xanh của cô toát ra nỗi u sầu trầm ngâm mà thanh tú, cô tiếp tục: “Em chỉ biết là mẹ em sống lương thiện cả đời, vì vậy chắc chắn bà mong em sẽ làm như thế. Lâu như vậy rồi nhưng em vẫn không thể nào lý giải được tại sao mẹ lại có quyết định chết chung trong lửa như vậy, chắc chắn bà đã phải trải qua một giai đoạn đấu tranh đau khổ lắm. Không biết có khi nào bà thấy hối hận vì hành động khi đó của mình không. Anh hiểu chưa, em nuôi dưỡng Tiểu Lãng chính là một hình thức đền bù tội lỗi thay mẹ mình, đây chính là động cơ đầu tiên khiến em giữ nó lại. Nói chung, em không có cao cả vĩ đại như anh nói đâu”.
“Cô ngốc, anh biết nói thế nào với em đây?”
Quá hiểu cô là một cô gái luôn tỏ ra cứng rắn nhưng lại rất yếu mềm, lòng dạ Dương Duệ cuồn cuộn như sóng đánh.
Nếu như chỉ là đền bù tội lỗi đơn thuần, cô có nhất thiết phải khổ sở bao nhiêu năm trời như vậy không, có nhất thiết phải cuống cuồng lên như vậy không?
Một đêm lặng lẽ qua.
Ngày hôm sau Tô Tiểu Lương muốn đưa cậu em đến bệnh viện thăm Nguyên Trí.
Ánh nắng buổi sớm rực rỡ như vàng trải rộng khắp mặt đường.
Một ngày mới bất tận đang được mở màn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Trong một chiếc taxi đang lao đi vội vã, hai chị em Tô Tiểu Lương ngồi im lìm trên hàng ghế sau.
Không biết từ bao giờ hai chị em lại trở nên xa cách như người dưng nước lã thế này, vốn dĩ trước kia có chuyện gì họ cũng kể cho nhau nghe.
Đúng như những gì Tô Tiểu Lương nghĩ, bố mẹ Nguyên Trí chẳng coi chị em cô ra gì, họ không những ném hết hoa với quà thăm hỏi của cô ra khỏi phòng bệnh, còn lớn tiếng mắng chửi rất nhiều câu khó nghe như Tô Tiểu Lãng là con nhà vô giáo dục. Cô vẫn kiên nhẫn chịu đựng, cô đứng ra đại diện cho em trai Tiểu Lãng để nói lời xin lỗi chân thành với Nguyên Trí. Điều làm cô khó chấp nhận nhất chính là khi bố mẹ Nguyên Trí đồng ý tự giải quyết vụ việc, họ đòi bồi thường số tiền là 30 vạn đồng.
Một chiếc xương sườn 10 vạn đồng, không thương lượng mặc cả gì hết.
Rõ rành rành 30 vạn đồng thế này chính là bóp chẹt nhà người ta rồi còn gì nữa. hay nói cách khác là cố tình gây khó dễ.
Trầm ngâm nhìn Nguyên Vĩnh Quý mắng xơi xơi như tát nước vào mặt mình, trong lòng Tô Tiểu Lương hiểu rõ, phải nhanh chóng đưa ra câu trả lời chấp nhận hay không chấp nhận. Nếu chấp nhận, điều đó có nghĩa là phải đem thế chấp hoặc bán căn nhà cô và Tô Tiểu Lãng đang cư ngụ. Còn nếu như không chấp nhận, chẳng những lý lịch của Tô Tiểu Lãng có vết nhơ, rồi thì phí thuê luật sư theo lệ kiện cáo, có khi phải ngồi tù, thời gian ngắn dài thế nào cũng chưa biết được…cân nhắc một lúc, cuối cùng câu trả lời có chấp nhận hay không dần dần sáng tỏ trong lòng Tô Tiểu Lương.
Trong giây lát, cô chợt nhận ra nội hàm thực sự trong cụm từ “tấm lòng cha mẹ” là thế nào:
Cô chỉ là chị gái của của Tô Tiểu Lãng, theo một ý nghĩa nào đó cô cũng là cha mẹ của nó. Vì thế, cô nguyện làm tất cả, trả mọi giá để mang đến sự tốt đẹp nhất cho nó, để nó được yên ổn mà lớn khôn thành người, cho đến khi nó không cần cô nữa.
Bất giác cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đứng trước ngưỡng của phòng bệnh trong chiếc váy trắng tinh, cô trả lời đồng ý bồi thường 30 vạn đồng bằng vẻ mặt lạnh tanh.
Hiểu rõ tình hình kinh tế gia đình mình như thế nào, Tô Tiểu Lãng giật mình kinh sợ khi nghe được câu trả lời của chị gái, ánh mắt cậu chất chứa đ