Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.
của anh như bị phủ một lớp sương mù mỏng, bên trong chất chứa nỗi lòng không thể tin vài điều gì đó, trái tim hoảng loạn của anh cũng nhói lên đau đớn từng hồi: “Tại sao bây giờ lòng tin giữa hai chúng ta càng ngày càng với đi vậy?”
Nếu như coi niềm tin là một lọ đường, mỗi lần xúc ra một ít, dần dần bên trong chẳng còn được bao nhiêu đường nữa, đến cuối cùng thì hết sạch, không biết cách so sánh này có chính xác không nữa. Ở một mức độ nào đấy, Tô Tiểu Lương thấy mình cần tin tưởng Dương Duệ, giống như lần ở thành phố Z ấy. Nhưng đứng ở nhiều góc độ khác lại thấy, cô còn đầy hoài nghi quan hệ cũng như tương lai của chính mình với anh. Cảm giác bất an đã ăn sâu vào tận xương cốt của cô rồi, không biết làm thế nào để loại bỏ được nó ra khỏi mình đây.
Thoáng thấy hai chữ “lo âu” rõ rành rành treo trước mặt anh, bước chân Tô Tiểu Lương dừng lại, đầu óc cô bắt đầu quay cuồng với vô vàn suy nghĩ chẳng lành:
“Em tin anh, vì thế anh không cần giải thích. Bây giờ em đi làm, có chuyện gì để tối nói”.
“Em tin anh?” Nhận ra sự bất an bị che phủ và ẩn nấp trong lòng của Tô Tiểu Lương, Dương Duệ không hỏi dồn cô nữa, anh dịu dàng mỉm cười nói: “Được! Thế tối nay em muốn ăn gì? Hay mình đi ăn cơm niêu nhé, anh nhớ trước kia em rất thích món này”.
“Tối nay gặp”.
Nhoẻn miệng nở nụ cười, Tô Tiểu Lương cố tỏ ra bình thản để xua xua cánh tay thay lời chào tạm biệt, rồi cô bước nhanh về phía phòng làm việc của mình.
Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà lát đá vang lên lanh lảnh, Dương Duệ đứng bất động, bần thần nhìn cô đi xa khỏi mình. Ánh sáng nơi hành lang dần trở nên mịt mù, khoảng cách giữa hai người cũng không phải xa lắm nhưng hình như có một bàn tay vô hình nào đó đang kéo họ ra xa khỏi nhau…
… xa dần, xa dần, không để lại chút dấu vết, thế nhưng lại đau đớn đến tận cùng. Đứng giữa dãy hàng lang rộng thênh thang mà vắng lặng, Dương Duệ mấp máy đôi môi, nửa cười nửa mếu máo tự than vãn với mình: “Chẳng lẽ có chuyện gần ngay trước mắt mà lại xa lắc tận chân trời sao?” Như đã hẹn, buổi tối hai người cùng đi ăn. Không ai nhắc gì đến Anna, chỉ nói với nhau những câu chuyện phiếm phẳng lặng, không liên quan gì đến mình, chẳng liên hệ đến tương lai và cũng chẳng phải chuyện tình yêu. Thậm chí giờ đây quan hệ giữa hai người còn dính chặt hơn bao giờ hết so với trước và sau khi tương phùng, sự tiếp xúc giữa hai cơ thể dường như là một sự kiện có tính chất điểm nhấn vô cùng sâu đậm và rực rỡ và đẹp đẽ. Chuyện Anna đến đây hình như chẳng gây ra chút sóng gió lớn lao nào hết, ngày tháng vẫn lẳng lặng trôi đi trong sự tất bật, như thể cô ấy chưa từng tồn tại. Về chuyện này, Dương Duệ vẫn kiên định và kiên quyết như bản tính vốn có của anh, không thể hiện chút lay động nào ra bên ngoài, trong lòng thì vẫn cảnh giác cao độ. Không hiểu là muốn né tránh hay tin tưởng anh thật, nhưng Tô Tiểu Lương cũng rất kiên quyết, cô vẫn vui vẻ tươi cười.
Mọi sóng gió gào thét đều bị cất giữ sâu trong đáy lòng, đến giai đoạn này thì mọi quan hệ đều đã đạt đến sự cân bằng và hài hòa đến rợn người, cho đến khi…
Thời gian lặng lẽ trôi qua trên đầu ngón tay, không gây ra một tiếng động, bất tri bất giác thế nào mà đã dến mùa thu.
Trong căn hộ số 809 tòa nhà S thuộc khu Bích Lam Sơn Trang không biết đến không khí huyên náo ồn ào của thành phố, hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau. Xen lẫn hơi thở hổn hển của người đàn ông phủ phục bên trên là tiếng rên đầy cảm xúc của người phụ nữ đang vòng cánh tay ôm chặt lấy người tình. Hai má đỏ bừng như màu son phấn, mái tóc đen rối bời trải rộng trên tấm ga giường trắng tinh, tính chất tuy hỗn loạn nhưng lại rất quyến rũ. Trong thời khác còn lại chút dư âm mơ màng sau giai đoạn cao trào, người phụ nữ xoay người ngồi dậy, lặng lẽ bước xuống giường nhặt đồ lên mặc lại vào người, cô cất tiếng nói trong trẻo nhưng cũng chứa đựng cảm giác lạnh lẽo xen lẫn nỗi tiếc thương bị che giấu triệt để nhất: “Mai anh còn phải đi Thượng Hải thỏa thuận ký hợp đồng, em bắt taxi về đây, không cần tiễn đâu”.
“Hay để anh đưa em về, muộn thế này, anh không yên tâm”.
Đồng hồ chỉ 11 giờ 20 phút, nhìn ra màn đêm bao phủ bên ngoài, Dương Duệ thở dài một tiếng.
Căn hộ này trước nay chỉ có một mình anh sống, nhưng Tô Tiểu Lương chưa bao giờ qua đêm ở đây, bất kể muộn thế nào, cô vẫn kiên quyết phải về nhà. Không chỉ có vậy, sau khi anh bồi thường cho gia đình Nguyên Vĩnh Quý, cô còn khăng khăng đòi viết một giấy nhận nợ, trong đó cô vạch ra lịch trình thanh toán trả nợ hết sức nguyên tắc căn cứ theo mức thu chi của mình. Dương Duệ có thể hiểu được sự ngang bướng cố chấp này của cô, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn còn cảm thấy bất lực – anh không phải bậc thánh nhân, là một người đàn ông chân chính thì ai cũng sẽ có những cảm xúc ái ố hỉ nộ của người thường.
Chính xác là như vậy, sự gắn kết của hai người có thể đã dính chặt như keo, thế nhưng lúc nào cũng có cảm giác bất ổn, nghĩ cho thật kỹ thì kỳ thực khởi nguồn chính là sự chủ động và bình thản qua mức của Tô Tiểu Lương.
Cô ấy không phải loại phụ nữ vô