Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2095 lượt.
tâm ham muốn hành lạc, nhạy cảm hơn người, thậm chí là sắc bén hơn người. Thời gian gần đây, hình như gai góc trên người cô đã không còn nữa, nhiều lúc dịu hiền đến mức nói gì nghe đấy, nhiều lúc còn thể hiện sự chủ động và xúc cảm mạnh mẽ chưa bao giờ có ở cô. Đây tuyệt đối không phải cô gái anh quen thủa thiếu thời, thế nhưng, anh lại không dám lên tiếng hỏi han.
“Không cần đâu, anh nghỉ ngơi đi, đi Thượng Hải mệt lắm đấy. Em về một mình được, không sao đâu, cứ tin ở em, được chứ?”
Mặc đồ xong, Tô Tiểu Lương quay lại, chủ động đưa hai tay lên ôm lấy khuôn mặt Dương Duệ, cô mỉm cười một nụ cười đầy ngọt ngào như của một cô gái mới lớn chìm đắm trong lưới tình lần đầu, đáy mắt cô hoàn toàn dành chỗ cho nỗi niềm hân hoan và sự thỏa mãn của một trái tim đang yêu đắm đuối. Dương Duệ vẫn đang khăng khăng muốn đưa cô về, chưa kịp nói thêm câu gì cô đã đặt môi mình vào chặn đứng đầu lưỡi của anh lại. Nụ hôn kéo dài thêm mấy giây, rồi cô đứng lên, dịu giọng chào: “Em đi đây, bye bye”.
Bóng dáng cô nhanh chóng biến mất vào màn đêm không để lại chút dấu vết, Dương Duệ ngồi thừ trên giường, lòng dạ lo lắng bồn chồn. Do dự mất mấy giây, anh lấy điện thoại ra gọi cho Tống Thạch Nhất.
Gió đêm táp vào mặt, Tô Tiểu Lương lên taxi, mệt mỏi thả người xuống ghế xe.
Cô không dám ngoảnh mặt nhìn lại khu Bích Lam Sơn Trang sáng rực ánh đèn này. Khẽ nhắm mắt, đưa tay lên vuốt qua khuôn mặt, hình như trên đó vẫn còn đọng lại chút hơi nóng của sự hoan lạc.
Điện thoại báo vừa có một tin nhắn đến, nghĩ là của Dương Duệ nên cô mở ra đọc ngay, nhưng rồi mấy ngón tay bất giác trở nên cứng đờ, tin nhắn đến từ một số lạ, nội dung được viết hoàn toàn bằng tiếng Anh.
Anna sinh ra và lớn lên bên Úc, có thể nói khá tốt tiếng Hoa nhưng không biết viết và cũng không đọc được nhiều chữ Hán…
Những lời Dương Duệ kể về cô ấy khi trước bỗng làm hồn vía cô xiêu vẹo, Tô Tiểu Lương dán chặt mắt vào mấy dòng chữ tiếng anh, tim gan lại như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu óc trống rỗng như bầu trời đêm phủ đầy tuyết, không thể nhìn thấy gì và cũng chẳng nghe thấy tiếng gì. Việc Anna tìm đến mình đã nằm trong dự liệu của cô, có thể nói là ngày nào cô cũng sống trong tâm lý chờ đợi. Phán đoán giờ đã thành hiện thực, tất cả day dứt, đau đớn, bất an và tuyệt vọng đều đã nổi lên rồi. Thời khắc tâm tư rối loạn nhất lên đến đỉnh điểm, móc treo điện thoại hình chữ thập bị mấy ngón tay của cô bóp mạnh đến mức méo mó.
Kéo hết tấm kính chặn của xe xuống, gió từ bên ngoài táp mạnh vào mặt mang đến cảm giác ran rát như bị dao cắt vào da thịt, nhưng lưỡi dao này không đau, không đau nhưng lại hết sức chân thật.
Gió lạnh giúp cô tỉnh táo dần, gió như mang đến dũng khí cho cô quyết định cúi xuống để đọc tin nhắn.
Đúng như cô dự liệu, Anna muốn hẹn gặp cô, lời lẽ cũng khá lịch sự, không hề có cảm giác hăm dọa hay chất vấn.
Nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, đã gần 12 giờ đêm rồi.
Cảm giác tội lỗi ghê gớm đang làm loạn trong lòng cô. Gặp hay không gặp đây?
Màn hình hiển thị của điện thoại tắt ngóm, cô lại ấn nút cho nó sáng lên, ấn lên ấn xuống mất mấy lần như vậy rồi mà cô vẫn không biết nên trả lời thế nào. Vì có một nỗi sợ mang tên không dám nhận trách nhiệm và tâm lý chộp giật, được ngày nào hay ngày đấy, nên mỗi khi Dương Duệ đề cập đến chuyện gì có liên quan đến Anna, cô đều tự biến mình thánh con rùa rụt cổ, nhanh nhanh chóng chóng chui vào lớp mai dày cộp của mình ẩn nấp, không nói và cũng không đối diện. Vì vậy, cô không rõ Dương Duệ sẽ giữ thái độ thế nào về sự lựa chọn đồng ý hay không đồng ý gặp Anna. Có lẽ quan trọng nhất không phải là thái độ của anh ấy, mà chính là bản thân mình thôi!
Về đến nhà, Tiểu Lãng đang ngồi xem bóng đá. Thấy chị gái về, Tiểu Lãng đứng lên đi vào bếp bưng ra một bát canh đậu xanh cho chị uống.
Cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vừa nhìn thấy chị gái trông như người mất hồn, cậu đoán nhất định lại là chuyện gì có liên quan đến Dương Duệ rồi.
Cảm giác đau đớn râm ran như có hàng ngàn hàng vạn mũi kim châm khắp cơ thể, Tô Tiểu Lãng thực sự rất muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi thẳng vào vấn đề.
Lý trí nhắc nhở Tô Tiểu Lương không được để em trai biết chuyện này, đáp lại một tiếng không có gì xảy ra, vội vàng che giấu xúc cảm rồi về phòng mình ngay lập tức. Sau vụ đánh người gây thương tích, hai chị em cô càng ngày càng ít chuyện trò, không còn như trước kia nữa, cả hai đều có cảm giác không biết nên nói gì với nhau cả, căn phòng tràn ngập tiếng cười tiếng nói của hai chị em giờ chỉ còn lại tiếng hỏi han khách sáo và những tiếng thở dài. Tô Tiểu Lãng lặng lẽ quay lại với màn hình máy tính xanh lét cùng trận bóng đá, càng căng mắt ra xem hình ảnh Dương Duệ lại hiện lên càng rõ trong đầu cậu: Không phải bán nhà nữa rồi, Tô Tiểu Lương chỉ nói là vay được tiền để bồi thường, nhưng cậu nghi lắm, mãi cho đến khi dọn dẹp phòng bếp thấy có tờ giấy ghi nợ viết rõ rành rành “nay nợ Dương Duệ số tiền là 10 vạn nhân dân tệ…” cậu mới hiểu ra vấn đề.
Giả sử đó là một người khác thì chắc chắn T