Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
hàng thẳng tắp.
Anna đưa mắt nhìn xa xăm, cô cảm thấy kỳ thực Dương Duệ rất giống một con thuyền. Từ lâu, con thuyền của anh đã xác định sẵn bến đậu của mình là ở đâu rồi, mình chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn trên hành trình về với bờ bến của anh, trớ trêu sao, tai nạn ngoài ý muốn của anh lại chính là sự kiện đẹp đẽ nhất cuộc đời mình. Đối với anh mà nói, đây càng là cơn ác mộng mà anh vẫn giãy giụa để thoát ra. Cố gắng xóa sạch những suy nghĩ đau buồn trong lòng đi, Anna thu ánh mắt mơ màng lại, cô nhẹ nhàng mà bình tĩnh nói: “Thực ra rất đơn giản, Tô Tiểu Lương, giả sử như không có Dương Duệ liệu chị có thể không thể sống tiếp được không?”
Chẳng lẽ đây chính là tiêu chí đo lường mức độ yêu nhiều đến thế nào của cô ấy?
Khi Dương Duệ bỏ đi, thế giới của Tô Tiểu Lương dường như đã hoàn toàn sụp đổ, cô chẳng còn bất kỳ thứ gì nữa, bố mẹ thân yêu cũng như anh người yêu bé nhỏ muốn được đi suốt cuộc đời đều đã bỏ cô mà đi.
Khi đó, cô cũng đã từng nghĩ quẩn rằng chi bằng mình cũng theo bố mẹ đi luôn. Ấy vậy mà, đến ngày hôm nay, cô gái phải dồn dập hứng chịu hết đau khổ này đến đau khổ khác của ngày xưa ấy đã trưởng thành, là một cô gái công sở chốn thị thành ồn ào huyên náo này. Cô không thể hiểu và chấp nhận được cách suy nghĩ: trên đời này, ai mất đi rồi ai sẽ không thể nào tiếp tục sống được nữa? Chẳng lẽ đáp án của câu hỏi kiểu như thế này có thể được coi là tiêu chuẩn đo lường mức độ yêu ai đó được sao?
Hơi ngước mắt nhìn thẳng vào người phụ nữ đang ngồi trước mặt, ánh mắt Anna lặng yên như hồ, khuôn mặt trắng đến độ trong suốt của cô hiện rõ vẻ đang thực sự mong chờ câu trả lời.
Không lỡ thổi thêm hơi lạnh vào bầu không khí trầm lặng này nữa, Tô Tiểu Lương nhấp một ngụm cà phê để lấp đỡ khoảng trống, tiếp tục đắn đo nên xem trả lời thế nào.
“Để tôi trả lời giúp chị nhé, chị không thể! Thực tế đã chứng minh không có Dương Duệ chị vẫn sống tốt!”
“Đúng thế, tôi không thể!” Giọng điệu có phần đắc thắng của Anna làm Tô Tiểu Lương cảm thấy có phần không phục, cô lên tiếng:
“Tôi yêu anh ấy, điều đó không có nghĩa là lúc nào tôi cũng phải được ở gần anh ấy; tôi yêu anh ấy, không có nghĩa là đời này phải chiếm hữu được anh ấy; tôi yêu anh ấy, không có nghĩa là bắt buộc phải có anh ấy mới có thể tiếp tục sống được; cũng bởi vì tôi yêu anh ấy nên tôi không muốn tạo ra bất kỳ áp lực hay ràng buộc nào với anh. Tiểu thư Anna, nếu cô nói không có Dương Duệ thì cô không sống tiếp, điều này tôi hiểu, nhưng xin lỗi, tôi không có cùng quan điểm”.
Nếu nhớ không nhầm, Dương Duệ từng nói Anna là một người phụ nữ ôn hòa, mềm mỏng, vì lý do sức khỏe, cơ thể không cho phép cô không được xúc động mạnh hay nổi nóng, thế nên dù có muốn thì tính cách cô cũng không thể khác được.
Đến lúc này Tô Tiểu Lương cảm nhận được rõ một sự nồng nhiệt, cuồng loạn quá đỗi quen thuộc đang toát ra từ cô ấy. Yêu say đắm đến cuồng loạn, hình như ngày đó chính cô đã từng như vậy.
Muốn hỏi xem cô có dám phát điên vì tình yêu như tôi không…
Trong đầu cô chợt vang lên tiếng lòng thanh khiết lẫn âu sầu như hương trà sữa nồng đậm của ngày xưa, cùng với đó là những năm tháng tuổi trẻ tự do tự tại đầy ngông cuồng, những năm tháng tuyệt vời tựa như một giàn pháo hoa lộng lẫy bắn lên kín cả bầu trời đầy sao mang tên tuổi thanh xuân, đẹp đến long trời lở đất. Nhưng đến bây giờ, pháo hoa cũng rơi rụng theo dòng thời gian dài đằng đẵng, chỉ còn lại những vệt cong quằn quại vươn ra thật xa mà đậu xuống mặt đất theo quán tính tự nhiên. Cuối cùng, trận pháo hoa đó chỉ còn là một giấc mộng về những dấu tích còn lại khi gió thổi qua.
Bất giác trong lòng nảy sinh chút ao ước được như Anna, Tô Tiểu Lương lặng ngắm Anna mà tưởng như có thể nhìn thấy chính bản thân mình của ngày xưa.
Tuyệt nhiên cô và Anna là hai cá thể riêng biệt, đều mang trong mình sự điên cuồng và cố chấp quá độ về tình yêu, dường như hai người sinh ra là để sống vì tình yêu vậy.
“Thực tế đã chứng minh, chị vẫn có thể sinh sống bình thường khi không có sự quan tâm của anh ấy, vì thế tôi biết chị sẽ không có cùng quan điểm. Đây chính là sự khác biệt giữa tôi và chị. Không có anh ấy, chị vẫn có thể tiếp tục sống, thậm chí là sống rất tốt. Còn tôi thì không thể. Không có Dương Duệ, tôi không thể sống được nữa. Tôi đã đọc đơn xin ly hôn của anh ấy, nhưng rất xin lỗi, tôi không thể ký. Chẳng có ai lại tự tay đi chặn con đường sống của mình lại, có phải không?”
Chợt có cơn rùng mình chạy từ tim đến tận lòng bàn tay, Tô Tiểu Lương chợt thấy khó thở, tưởng như còn nghe được rạn nứt của vật gì đó trong lòng.
Cô yêu Dương Duệ, thậm chí còn làm trái với nguyên tắc đạo lý, đến với anh khi anh chưa hoàn thành thủ tục ly hôn, âm thầm chịu đựng áp lực từ những lời đàm tiếu, rèm pha của bao người trong công ty. Dù trong lòng vẫn đau đáu sự day dứt áy náy vô cùng với Anna, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ tình cảm của cô và anh cần dựa vào tính mạng của người khác để được tác thành. Tình yêu bị cầm tù trong một vũng máu thì có thể đi được bao xa?
Giả sử coi cuộc gặp