Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

ô Tiểu Lãng sẽ cảm kích vô cùng. Thế nhưng, đáng tiếc, anh ta lại là Dương Duệ.
Xưa nay có rất nhiều quyết định chỉ đến ngay trong một giây thôi. Tô Tiểu Lương lấy điện thoại ra, vội vàng ấn nút trả lời tin nhắn, hẹn Anna gặp mặt vào lúc ba giờ chiều ngày mai.
Có lẽ chỉ đang ngồi chờ tin nhắn của Tiểu Lương, Anna nhắn tin xác nhận lại rất nhanh, cô ấy đồng ý thời gian và địa điểm Tiểu Lương đưa ra, bên cạnh đó còn nhắn thêm hai chữ cảm ơn đầy lịch sự. Tô Tiểu Lương ngây người ra một lúc: Rốt cuộc cô ấy là loại phụ nữ như thế nào? Muốn bình tâm điềm tĩnh nói chuyện để mình thấy khó mà lui phải không? Cô ấy chủ động hẹn gặp mình như vậy, liệu có nói cho Dương Duệ biết không? Còn mình, có nên nói cho Dương Duệ biết không?
Lại một đêm trăn trở không yên.
Theo như hẹn, chiều hôm sau, Tô Tiểu Lương xuất hiện đúng giờ tại quán cà phê Thượng Đảo nằm gần khu khách sạn Shangri-La. Cô đã quyết định không nói cho Dương Duệ biết.
Chiều thu vàng rực, mặt trời cố luồn lách những tia sáng cuối ngày qua cánh cửa kính quán cà phê, chui vào bên trong tung tẩy, như rải kim óng ánh trải rộng khắp không gian.
Muốn tìm một chỗ tương đối kín đáo bên cạnh cửa sổ, Tô Tiểu Lương lặng lẽ tìm đến khu vực có rèm cửa sổ đã che bớt phần nào ánh sáng gay gắt. Hôm nay cô mặc bộ váy liền thân đen tuyền, phần trên được thiết kế ôm sát người, tôn lên đường cong quyến rũ phần ngực của cô, phần chân váy phía dưới thẳng đứng, ngoài ra có đính kèm sequins màu đen bóng loáng. Bộ váy tinh tế này kết hợp với làn da trắng như tuyết của cô tôn nên vẻ sang trọng và tao nhã.
Anna dễ dàng nhận ra đâu là Tô Tiểu Lương. Sánh bước bên mấy vệ sĩ, bỗng Anna ngập ngừng mấy giây, bởi cô chưa từng nghĩ rằng đối thủ của mình lại trông có vẻ nội tâm trầm lặng thế kia.
Trong tưởng tượng của cô, Tô Tiểu Lương phải là một giấc mơ hoa lệ lắm, bởi thế Dương Duệ mới nhớ nhung, mới vấn vương khôn nguôi đến vậy.
Ngoảnh đầu lại nói nhỏ gì đó với ba người vệ sĩ, rồi cô nhanh nhảu bước lại gần Tiểu Lương, nhoẻn một nụ cười nồng nhiệt nhất có thể, hệt như ánh nắng bên ngoài cửa sổ kia vậy: “Hi, chào chị Tô!”
“Chào cô, tiểu thư Anna!”.
Ánh mắt Anna ngây ra mãi không thấy chuyển động gì, Tô Tiểu Lương cũng đang quan sát cô ấy:
Khuôn mặt gầy yếu trắng bệch như màu men sứ; mái tóc đen dài được vén gọn ra sau lưng, phần tóc mái cũng được cắt tỉa gọn gàng mượt mà trước trán; đôi lông mày cong và thưa; sống mũi cao đẹp; bộ váy Issey Miyake cô mặc có vẻ rộng với cơ thể gầy ngoẳng của cô, chiếc túi xách màu vàng nhạt hợp gu với giới phụ nữ trẻ bây giờ. Đúng như lời Hạ Thần đã nói, nhìn cô ấy là nhận ngay ra phong thái của một tiểu thư khuê các, hoàn toàn khác với cô bạn thân Helen.






Nhân viên phục vụ bưng ra ly cà phê đặc đầy ứ, Tô Tiểu Lương thấy Anna nhăn mặt khi nhấp ngụm cà phê đầu tiên, cô liền hỏi:
“Không thích à? Có cần đổi sang đồ uống khác không?”
“Tôi chỉ quen uống cà phê do bảo mẫu Tina xay cho mình thôi, còn loại khác đều thấy khó uống. Bảo mẫu Tina đã chăm sóc tôi từ nhỏ đến lớn, vì vậy bà rất rõ sở thích cũng như thói quen sinh hoạt của tôi. Không sao đâu, không cần đổi đâu, uống vài ngụm là quen ngay thôi”. Nhẹ nhàng giải thích mấy câu xong, Anna ngoảnh mặt lại nhìn một vòng xung quanh rồi cười nói: “Không gian rất đẹp, chị Tô có hay đến đây không?”
“Tôi làm ở mảng bán hàng, thỉnh thoảng có mấy khách hàng thích đến những nơi như thế này để bàn công việc, vì vậy cũng có đến đây mấy lần”.
“Chị Tô rất đảm, cái gì cũng làm được, không như tôi đây, chẳng biết làm gì cả”.
“Cô hiểu nhầm rồi, Anna”.
Thấy ánh mắt Anna càng lúc càng đau khổ, cảm giác tội lỗi trong lòng Tô Tiểu Lương đạt đến mức độ cao hơn bao giờ hết, cô nói: “Anh ấy đã kể cho tôi câu chuyện khi trước, nhưng tôi hoàn toàn không hề có chút nghi ngờ nào về tình cảm của cô dành cho anh ấy. Trái lại, tôi rất tin là cô yêu anh ấy. Còn như về câu hỏi yêu nhiều đến thế nào thì rất xin lỗi, tôi không biết trả lời thế nào. Có lẽ là do tôi quá ngu ngốc nên không biết làm thế nào lấy vật chất thực tế hay phép so sánh nào khác để giải thích cho tất cả tình cảm cũng như mức độ yêu thương của mình”.
Trước khi đến đây, Tô Tiểu Lương đã rất đau đầu, không biết nên đối diện với Anna bằng thái độ như thế nào: sợ hãi, áy náy hay tự nhiên như không?
Cô cũng tin Anna cũng có mối trăn trở giống mình, là nên tỏ thái độ căm phẫn, trách móc hay bi lụy cầu xin?
Đến lúc này mới phát hiện ra, thứ lo âu ấy thực ra không cần thiết, cả hai người chẳng qua chỉ là những cô gái quá đắm đuối vì tình. Ở một mức độ nào đấy, có thể nói hai người phụ nữ cùng yêu một người đàn ông sẽ có những điểm khá gần nhau, không phải sao? Không khí trầm mặc lan rộng, hai người lặng lẽ ngồi bên nhau, như một đôi bạn tri giao đã biết nhau từ lâu đang ngồi uống trà đàm đạo. Bên ngoài cửa sổ, màu nắng càng lúc càng đậm, sức chói chang lại càng lóa mắt. Dòng người trên phố lưa thưa, hàng cây rậm rạp dọc hai đường vẫn nghiêm trang đứng theo