Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

yết không buông xuôi, “Từ chối anh chứ còn gì nữa.” Cô nhắc lại rất rõ ràng, từng câu từng chữ, “Từ - chối – anh!” Nhìn thấy Lăng Lệ bị cô chọc giận đến tái mặt, Giản Minh cảm thấy dòng máu đang sục sôi trong lồng ngực hình như càng ngày càng dữ dội hơn, có điều, thần trí của cô càng lúc càng tỉnh táo, giơ tay vẫy taxi, “Anh vừa uống rượu, đừng lái xe.” Giúp anh mở cửa xe, đợi anh ngồi vào bên trong xong, đứng ngoài cửa xe, hình như thấy mình vẫn chưa đủ độ độc ác, nói thêm một câu, “Về nhà đi, anh nhớ nhé, lần sau gặp cha mẹ em, không được tự ý mình làm chủ như thế.”
Tiễn cha mẹ ra ga tàu, trên đường đi, Giản Minh nói rất nhiều, một phần vì trong lồng ngực cứ tưng tức, rất muốn nôn, nhưng không thể nào cứ thế mà nôn thật chứ? Phải nói chuyện để di chuyển sự chú ý. Phần khác vì cảm thấy áy náy. Đã từng, vì La Thế Triết mà ngỗ ngược với cha mẹ, bỏ học và vứt bỏ mọi thứ, bỏ đi với anh ta. Hôm nay lại vì Lăng Lệ, thậm chí có thể nói rằng, vì một vài lý do không ra sao cả, lần nữa ngỗ ngược với cha mẹ, gọi ba mẹ từ quê ra đây, rồi lại đuổi về nhà. Phải công nhận rằng, trong số những người có phận làm con trên thế giới này, cô là người tệ hại nhất.
Có điều, thời gian cũng có công lao, người tệ hại nhất cũng đã có chút tiến bộ, so với trước đây, hình như Giản Minh cuối cùng cũng đã học được cách nói chuyện một cách logic với cha mẹ, đối đáp lưu loát.
Giống như bà Giản Minh hỏi, “Minh Nhi này, có phải con để ý đến anh chàng bác sĩ kia không?”.
Giản Minh giả vờ bĩu môi như không hiểu, “Bây giờ con chỉ để ý đến con trai của con thôi.”
Bà Giản quả quyết, “Mẹ thấy anh chàng bác sĩ kia cũng thích con lắm.” rồi lại thở dài, “Thực ra, là người nhân hậu, rất tốt, mặc dù nói kết hôn lần hai, nhìn người có vẻ cổ hủ, không có tiền đồ lắm, nhưng dù gì nhìn người cũng đàng hoàng, điềm đạm, hơn nữa con cũng kết hôn lần hai, lại còn…”.
Giản Minh nhanh chóng tiếp lời, “Hơn nữa con lại còn có Đông Đông, mà Đông Đông lại đang ở tình trạng như thế, có người còn cần con đã là tốt lắm rồi phải không mẹ?”.
“Con biết thế là tốt.”
Giản Minh nói lanh lảnh, bịa chuyện loạn hết cả lên, “Nhưng người nhà anh ấy chưa chắc đã đồng ý, con cứ lao vào người ta, như vậy chẳng phải mình hứng trọng gáo nước lạnh đó sao?”.
Cha Giản Minh sợ con gái không gả đi được, “Thế thì giao Đông Đông lại cho La Thế Triết và Tô Mạn, mấy đứa đó làm con người ta ra nông nỗi này, chẳng nhẽ phủi tay là xong sao? Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế, tố cáo mấy đứa đó đi, bắt chúng nó bồi thường một khoản tiền.”
Giản Minh sung sướng trả lời, “Vâng ạ, đợi vài ngày nữa, tình hình của Đông Đông ổn định hơn một chút, con sẽ chuẩn bị mời luật sư. Nhưng xét cho cùng, đi tố cáo Tô Mạn và La Thế Triết cũng không phải chuyện dễ dàng gì, cha phải ủng hộ con đấy nhé!”.
Không ngoài tưởng tượng, ông Giản vội vàng im lặng, bắt ông bỏ sức lực và suy nghĩ về mấy việc kiện cáo mất sức và căng thẳng này, ông hoàn toàn không muốn tham gia.
Trước khi cha mẹ lên tàu, ông bà không hề có ý định kiên quyết ở lại giữ cháu ngoại, thậm chí, chẳng nhắc nhở gì nhiều đến Đông Đông, việc này làm Giản Minh cảm thấy không biết thất vọng, hay là thở phào nhẹ nhõm, hoặc là, cả hai thứ đều có. Tiễn song thân về nhà, quay lại bệnh viện thì đã gần mười giờ. Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn bật nhỏ, giường xếp cũng đã trải xong ga giường, vẫn là người đàn ông đó, đang ngồi bên giường đọc sách, bóng dáng anh hắt lên tường như tranh vẽ, mênh mang sâu thẳm, không màng danh lợi, u buồn tĩnh mịch, phảng phất hương vị của năm tháng lắng đọng lại được thai nghén bởi thời gian.
Đông Đông nằm bên cạnh Lăng Lệ, bình yên đi vào giấc ngủ, hơn nữa ngủ rất say, có tiếng ngáy nhè nhẹ, chỉ có khi nó chơi mệt mới có kiểu ngủ như thế này. Nhìn thấy Giản Minh về, bác sĩ mỉm cười, vẫn đẹp đẽ như chưa từng bị cô từ chối, khẽ nói, “Qua đây nào, anh cho em xem cái này.” Anh mở thùng giấy ra, một thùng tác phẩm được xếp bằng giấy rất tinh xảo, đẹp đẽ đầy tính sáng tạo và các công cụ thực hành, hướng dẫn gấp giấy. Lăng Lệ lấy ra hai bông hoa hồng giấy, “Em có nhận ra không? Một bông trước đây Đông Đông gấp, anh vô ý đem về nhà, quên mất trả cho em, còn bông này thì sao?” Lăng Lệ khoe khoang, “Bông này Đông Đông vừa mới gấp lúc nãy đây.”
“Lúc nãy?”, Giản Minh không thể nào tin được, “Anh nói lúc nãy sao?”.
“Xuỵt, nói nhỏ thôi.” Lăng Lệ liếc nhìn Đông Đông, xích lại gần Giản Minh hơn một chút, hạ thấp giọng xuống thấp hơn nữa, “Đúng thế, anh dạy nó gấp giấy cả buổi tối, mới đầu nó không thèm để ý đến anh, nhưng mà anh vẫn cứ dạy tới dạy lui, nó liền biết gấp ngay. Nói một cách nghiêm túc, không phải anh dạy cho nó mà nó tự cầm giấy gấp lấy.” Giản Minh gần như khóc lên vì sung sướng, còn tham lam hỏi tiếp, “Nó còn xếp thứ gì khác không? Ví dụ như con ếch và Picachu? Đông Đông xếp Picachu rất đẹp.”
“Chẳng xếp thứ gì khác nữa.” Ông chú lạc hậu cảm thấy tò mò, “Picachu là cái gì thế?”.
“Trong phim hoạt hình Nhật Bản đó.” Giản Minh nhặt lấy thành phẩm gấp giấy khác trong thùng gi