Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.
nghi ngờ thu nhập của anh vượt quá ngoài phạm vi tiền lương và tiền thưởng, hơn nữa nguồn vốn lưu động kinh doanh hiện nay của vợ anh đang có vấn đề.” Ý nói rằng, vào thời điểm này đưa quá nhiều tiền trợ cấp cho con trai sẽ làm người khác sinh nghi. La Thế Triết đồng ý với đề nghị này, hứa với Giản Minh, “Số tiền gửi vào tài khoản của em nhất định sẽ nhiều hơn trên bản thỏa thuận.” Giản Minh không đồng ý mà cũng chẳng phản đối, cười nhạt, ký tên mình trên bản thỏa thuận. Số tiền vượt quá con số ghi trên bản thỏa thuận, cô sẽ không nhận, những cái gì không rõ ràng, La Thế Triết không muốn phiền phức, cô càng không muốn dây cái mớ phiền phức ấy.
Còn cả chi phiếu ba trăm vạn của Tô Mạn nữa, La Thế Triết cũng có nhắc đến, bảo Giản Minh nhận đi.
Mà điều kiện của Giản Minh chỉ có một, “Bảo Tô Mạn đến đây quỳ xuống xin lỗi, nâng chi phiếu lên đưa cho tôi.”
La Thế Triết nghiến răng, nhẫn nại nói, “Giản Minh, đừng ngây thơ như thế nữa, Tô Mạn sẽ không đồng ý.”
Giản Minh càng cứng rắn hơn nữa, “Thế anh cứ để tôi tiếp tục ngây thơ nắm giữ quyền tố cáo cô ta đi.”
Không ngoài dự đoán, nói chuyện với La Thế Triết, càng ngày càng không hợp.
Khôi phục lại công việc, hủy phép đi làm, ngồi trước bàn làm việc rộng rãi của Lăng Khang, thái độ của Giản Minh nói lên rằng, bản thân cô thực sự muốn được đến bộ phận bất động sản, ngoài việc muốn rèn luyện thêm, chủ yếu là thời gian làm việc rõ ràng có vẻ thoải mái hơn một chút, càng tiện lợi cho việc chăm sóc Đông Đông. Cần phải biết rằng thời gian tan học của Đông Đông và thời gian tan tầm của Giản Minh cách nhau rất xa. Giản Minh hứa với Lăng Khang sẽ cố gắng hết sức trong công việc, nếu như có kèo dài thì sẽ nguyện tăng ca, làm thêm để bù lại.
Lăng Khang nhíu mày, trầm ngâm một lúc, lên tiếng, “Nhưng như thế này thì vất vả quá, anh và chị dâu Văn Quyên không cách nào yên tâm được.” Liếc nhìn sắc mặt của Giản Minh, Lăng Khang quay đi rất nhanh, nói thẳng, “Em biết đó, mặc dù thời gian em làm việc cho Văn Quyên không dài lắm, nhưng anh chị đều rất thích em, xem em như bạn bè.” Lăng Khang tuân thủ theo lời dặn dò của chú Hai, không dám tạo một chút áp lực nào cho Giản Minh, chỉ sợ Giản Minh sẽ tuân theo thánh chỉ của thượng đế, tự mở cửa hàng làm chủ buôn bán, như thế chẳng phải sẽ mệt chết hay sao?
Giản Minh chỉ nói, “Sẽ không vất vả đâu ạ, anh chị đã rất chiếu cố cho em rồi. Có được sự chiếu cố này của anh chị, sao có thể vất vả được ạ?”.
Lăng Khang biết rằng không thể nói nhiều hơn được nữa, đồng ý, “Được rồi, em qua bộ phận bất động sản báo cáo đi.” Điện thoại đổ chuông, cầm lên nghe, “Ồ, Lăng lệ…”, đôi mắt hướng nhìn về Giản Minh, việc này giống như… sẽ làm cho người khác cảm thấy khó chịu.
Giản Minh cười cười, “Em đi ra ngoài đây, cho em gửi lời hỏi thăm đến bác sĩ Lăng.”
Giản Minh hiểu rõ rằng, anh rời khỏi đây là vì bản thân mình và Đông Đông. Anh cho rằng anh đi xa một chút, sẽ làm cho mọi người tốt hơn. Nhưng cái việc sống tốt hơn ấy mà, nó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến khoảng cách.
Một ngày nòa đó, khi Giản Minh nói “ Đông Đông đến uống sữa” lại nói nhầm thành “Lăng Lệ đến uống sữa”;
Một ngày nào đó, khi kể chuyện Aladin và cây đèn thần, gọi nhầm một địa danh cổ xửa ở một đất nước nào đó thành Tây Tạng;
Mỗi khi không kiềm chế được lại lôi tấm danh thiếp bác sĩ đưa cho Đông Đông ra, ngắm nghía lần này đến lần khác, nén chặt lại cảm xúc muốn gửi tin nhắn cho anh;
Mỗi khi điện thoại đổ chuông, đều sẽ vừa sợ hãi vừa chờ mong rằng, đó là điện thoại của anh gọi đến;
Mỗi khi nhìn vào màn hình điện thoại chờ tên người gọi có hai chữ “Anh Lệ”, nước mắt sẽ luôn hoen ướt đôi mi;
Sẽ biết được rằng, để mọi thứ trôi qua, là một việc khó khăn đến thế nào.
Niềm an ủi lớn nhất mỗi ngày của Giản Minh là biết được rằng, Lăng Lệ đi làm đều đặn như mọi khi, mỗi chuyến đi về công tác như bình thường, cô mới thở phào nhẹ nhõm, điều đó có nghĩa là, thành viên rất quan trọng kia trong gia đình họ bình an vô sự. Cũng chỉ có trong tình huống như thế, trước khi ngủ vẫn cố gắng lê lết cơ thể mệt mỏi đến muốn chết, trong miệng như than thở, gọi không thành tiếng cái tên của người ấy, anh Lệ.
Cô yêu anh, rất lặng lẽ, giống như anh đã biến mất, không tồn tại. Bởi vì không tồn tại, nên cuối cùng lại khắc sâu vào trong xương tủy.
Lăng Lệ quay trở lại thành phố này sau khi đi tiếp cận với nơi được coi là tự do ấy, gió mùa hè, nhẹ nhàng mơn man, rong chơi ngoài ô cửa sổ xe buýt. Trên chiếc xe buýt lắc lư qua lại, Lăng Lệ nghĩ rằng, không biết cô gái kia, bây giờ thế nào rồi?
Nghe Đường Nhã Nghiên nói Giản Minh đến khám rồi lấy Insulin một lần, vội vội vàng vàng nên chẳng nói chuyện gì được, nhìn có vẻ gầy đi nhiều. Đường Nhã Nghiên đặc biệt nhấn mạnh, “Đâu có giống ông, cả người toàn mùi thịt cừu, rốt cuộc ông đã ăn bao nhiêu thịt cừu hả?”.
Lăng Lệ ôm nỗi uất ức, “Kẻ ăn không hết người lần không ra, có biết bọn tôi nhớ nhung rau xanh đến mức nào không hả?”. À, Giản Minh gầy đi sao, vốn dĩ cũng đã không mập.
Đến nhà anh trai ăn tối, chị