Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.

tìm người nào nói chuyện, hoặc muốn tìm người chơi cùng, nhớ gọi điện cho chú, trên tấm danh thiếp này có số điện thoại của chú, cháu đọc có hiểu không?”.
“Cháu đọc hiểu ạ.” Đông Đông rất cẩn thận, cất tấm danh thiếp vào trong ba lô nhỏ của mình. Nói với Lăng Lệ, “Chú ơi, lúc nào chú có thời gian, chú nhớ đến nhà cháu chơi nhé.”
Không cần phải nói nhiều, chỉ một câu nhẹ nhàng của đứa bé đã dễ dàng làm sụp đổ hoàn toàn tâm lý chuẩn bị mấy ngày hôm nay của Lăng Lệ, không thể nào giữ được vẻ tự nhiên, thoải mái.
Giản Minh rõ ràng muốn trốn chạy, “Anh giữ gìn sức khỏe, bọn em đi đây.”
Lăng Lệ khó khăn lắm mới thốt nên lời, “Ừ.”
Giản Minh đi lướt qua vai anh, “Tạm biệt.”
Lăng Lệ, “Tạm biệt.”
“Có định làm tiếp ở Lăng Văn không?” La Thế Triết đứng dựa vào tường, nhìn Giản Minh đang quỳ trên nền nhà sắp xếp đồ đạc của Đông Đông, chiếc quần jeans lửng qua đầu gối màu xanh đậm, chiếc áo lụa Georgette cánh dơi, màu xanh lục bảo, làn da sau gáy của cô đã trắng giờ còn trắng hơn, làm người khác nhìn thấy liền muốn cắn ngay một miếng. Thời gian gần đây, anh ta bị cô chọc tức đến nỗi luôn muốn cắn người. Mà giây phút này đây, Giản Minh trả lời cho anh một câu làm anh vừa muốn cắn cô vừa muốn bóp cổ cô, “Nếu không thì sao? Bill Gates chắc không thiếu thư ký đâu, nếu có thiếu cũng chẳng mời tôi về làm.” La Thế Triết không lên tiếng, khi cô hơi có biểu hiện bỡn cợt với đời như thế, điều đó có nghĩa là cô đang bất mãn với mọi thứ xung quanh, theo kinh nghiệm trong thời gian hai vợ chồng sống chung với nhau, trừ phi, La Thế Triết nắm chắc rằng có thể trêu cô cười, nếu không tốt nhất đừng chọc tức cô.
Mọi thứ linh tinh đã thu xếp xong, Giản Minh hì hục kéo dây kéo của va ly lại, rõ ràng sức lực của cô có hạn, không kéo lại được, La Thế Triết bước về phía trước, “Để anh giúp em.” Là muốn giúp đỡ cô, nhưng giây phút khi ngồi xuống, đập ngay vào mắt anh khe ngực cô nhấp nhô dưới cổ áo, vẫn mơn mởn như ngày nào, không hiểu vì sao giống như bị nhập tâm, nhớ lại lần đầu tiên của anh và cô. La Thế Triết đến giữ nhà cho một người bạn, trên nền nhà của người ta, lần đầu tiên họ nếm thử mùi vị trái cấm. Sau này mỗi khi hai người nhớ lại lần đó, đều bảo rằng, không hiểu tại sao họ thà chọn nền nhà chứ không chọn giường. Chỉ nhớ rằng sau cơn kích tình, mồ hôi làm ướt đẫm cả mái tóc ngắn đen mượt của Giản Minh, cô bĩu môi, nhõng nhẽo một cách đáng yêu, “Cái gì chứ, lần đầu tiên lại ở trên nền nhà, chẳng lãng mạn chút nào.” La Thế Triết bồng cô lên, “Lên giường, bồi thường lại lần nữa.” Còn nhớ trong căn phòng này, sau khi Giản Minh chật vật làm xong nội thất của căn hộ này, đúng vào đêm chuyển vào đó ở, La Thế Triết yêu cầu, chúc mừng ngay trên nền nhà của mình, tiếp tục bồi thường cho lần thứ nhất, nghĩ đến lần đầu tiên làm chuyện đó trên nền nhà người khác, thật sự chẳng lãng mạn chút nào… Đương nhiên ngoài lần thứ nhất đó, hóa ra anh còn nhớ đến mỗi một lần giữa họ, cô uyển chuyển cong người lên dưới thân anh.
Giản Minh vẫn không kéo dây kéo lại được, mà La Thế Triết chẳng hiểu vì sao, cứ ngẩn ngơ ngồi nhìn xuống dưới nền nhà? Chẳng hy vọng gì, đáng lẽ không nên hy vọng mới phải, Giản Minh kêu to, “Chị Phương, đến đây giúp em một chút.” La Thế Triết như tỉnh khỏi cơn mơ, “Để anh.” Giản Minh lạnh lùng, “Không cần.” Nhìn thấy chị Phương đi vào, La Thế Triết đứng tránh ra, “Anh tiễn em xuống dưới.” Giản Minh vẫn như vậy, “Không cần, tôi đã gọi xe của công ty đến giúp rồi.” Có chỗ dựa rồi khác ngay, khó mà điều khiển được, La Thế Triết ghét nhất cảm giác mình không thể nào điều khiển được người khác.
Giản Minh đang học cách điều khiển mọi thứ.
Việc cần làm đầu tiên là phải đưa Đông Đông quay lại trường học. Đương nhiên, nơi ở bây giờ của Giản Minh cách xa trường học quá, có điều cũng may Đông Đông đã tám tuổi rồi, chứ không phải năm tuổi. Ban đầu, Giản Minh không trả phép quay trở lại làm việc ngay, sáng sớm hai mẹ con gọi nhau dậy, để bắt kịp chuyến xe buổi sáng. Nhìn thấy con buồn ngủ đến nỗi đầu óc choáng váng, có người mẹ nào không khỏi xót xa? Huống gì là Giản Minh? Nhưng mà tất cả mọi thứ không còn lựa chọn nào khác. Trời mới tờ mờ sáng, ăn vội buổi sáng đơn giản, rời khỏi căn phòng của cô thuê đó để bắt cho kịp xe. Bởi vì còn sớm nên dễ dàng tìm thấy chỗ ngồi. Trên xe mở sách Đông Đông ra, dạy học cho con trai. Sau đó đổi thêm hai chuyến xe nữa, mới đến trường học của Đông Đông.
Có một buổi sáng, Giản Minh nhận được điện thoại của La Thế Triết, “Hai mẹ con không có nhà à? Anh đến đưa Đông Đông đi học, lỡ đánh thức chủ nhà của em.”
Giản Minh rất cứng rắng, “Anh biết Đông Đông rất sợ khi gặp anh mà, anh bớt chạy qua chạy lại đi.”
Còn một lần khác, La Thế Triết gọi điện thoại đến, “Giản Minh, tại sao lại gửi trả tiền trợ cấp nuôi con của Đông Đông vào tài khoản của anh?”.
Giản Minh vẫn cứng rắn như thế, “Tôi chỉ nhận đúng phần đã ghi trên thỏa thuận, những khoản khác anh bớt lôi thôi dùm tôi.”
Luật sư của La Thế Triết tư vấn cho anh rằng, “Sinh hoạt phí mỗi tháng nhiều quá, sẽ làm người ta