Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.
chẳng có ý định bới móc cô, hình như định nói gì đó, Giản Minh kìm lòng không đặng, hỏi một việc bấy lâu nay cô hoài nghi trong lòng: “Thế Triết, em cứ nghĩ rằng, anh đón mẹ vào đây ở là để báo đáp với mẹ, hay là anh đón mẹ vào đây là vì em?”.
“Đúng vậy, là vì cô. Có mẹ tôi ở đây, sẽ nảy sinh mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu, mỗi ngày cãi nhau lộn tùng phèo, lý do tôi ly hôn là do không giảng hòa được mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu, chứ không phải là ngoại tình, điều này có lợi cho tôi và Tô Mạn.” La Thế Triết thẳng thắn thừa nhận, “Tôi vốn dĩ rất muốn cô đưa ra đề nghị ly hôn trước, như vậy tôi có thể nói với Đông Đông rằng, cô không cần tôi, không phải tôi không cần cô, tôi không muốn Đông Đông hận tôi vì tôi không cần đến mẹ ruột của nó. Có điều, cô nhịn giỏi nên đã thắng, tôi đã thất bại. Thực ra, trong khoảng thời gian then chốt của công việc trên cơ quan, tôi cực kỳ không muốn xảy ra tình trạng gia đình bất ổn, sẽ bất lợi đối với việc phát triển sau này của tôi. Đáng tiếc là nó đã xảy ra, không còn cách nào khác.” Anh khen Giản Minh: “Cô có điểm mạnh của cô, tôi đã đánh giá quá thấp về cô.” Đối với đáp án của La Thế Triết, Giản Minh không vui cũng không buồn, nhíu mày: “Ủa? Thiệt hả? Cảm ơn anh đã quá khen. Sau khi đạt được mục đích, anh định sắp xếp mẹ anh đi đâu?”.
“Tôi vui hay buồn, mẹ tôi đâu có quan tâm, bà quan tâm đến tiền bạc nhiều hơn quan tâm đến tôi. Cách báo đáp với mẹ tốt nhất chính là, đưa cho bà một cục tiền.” La Thế Triết chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái hơn một chút, ngẩng đầu dựa vào ghế sofa, nhìn lên trần nhà, “Mẹ tôi luôn muốn xây một căn nhà ở quê, được họ hàng bà con ngưỡng mộ, nịnh hót, đưa cho bà cục tiền, bà về quê muốn làm gì thì làm, tùy bà thôi, đừng có đến làm phiền tôi nữa là được.”
Giản Minh mỉa mai: “Đúng là quá thủ đoạn.”
La Thế Triết dường như không nghe thấy câu nỏi mỉa mai của Giản Minh, ngẩn người ra một lúc rồi quay về chủ đề cũ: “Đều vì tiền bạc cả, đến bây giờ nghĩ lại câu tục ngữ kia, chim khôn chết miếng mồi ngon, cảm thấy đó quả đúng là chân lý.”
“Đó không phải là chân lý của em.” Giản Minh nhắc nhở: “Khi em về làm vợ anh, anh không có tiền.”
La Thế Triết tiếp tục nhìn lên trần nhà, chẳng thèm nhìn Giản Minh lấy một cái, nhưng lại giơ tay ra nắm lấy bàn tay cô một cách chính xác, gập từng ngón tay cô lại, nắm trong lòng bàn tay mềm mại của anh. Trong lòng Giản Minh ngổn ngang trăm mối cảm xúc, tại sao vào giờ phút này, anh vẫn dành cho cô những cử chỉ thuở còn yêu nhau là sao? Giọng điệu của La Thế Triết than thở nghe rất cảm động, “Đúng vậy, cảm ơn cô, cái thuở tôi còn là một nhân viên quèn, đã yêu tôi như thế, ngồi cùng hội cùng thuyền với tôi. Có điều, bây giờ tôi đã lên bờ rồi, không cần con thuyền đó nữa, mà cần một chiếc xe phân khối lớn, hoặc là một chiếc máy bay chiến đấu F 20.”
Mối cảm xúc ngổn ngang của Giản Minh bị dập tắt ngay lập tức, nghiến răng nghiến lợi: “Một sự ví von quá hay.”
La Thế Triết tiếp tục nắm lấy bàn tay của Giản Minh: “Tô Mạn nói đấy, tôi cũng thấy như vậy.”
“Máy bay chiến đấu F 20 tốt ở điểm nào?”
“Giống như kho báu, dùng hoải không hết. Khi tôi đau đầu với việc một khoản lớn tiền lãi vay không có khả năng chuyển trả vào tài khoản đúng kỳ hạn, cô ấy có thể giải quyết được. Khi tôi khổ sở vì sự thành công hay thất bại của việc sát hạch trong công việc, cô ấy cũng có thể giải quyết được. Nói chung, tất cả mọi vấn đề mà tôi gặp phải chẳng là gì so với cô ấy.” Giọng nói La Thế Triết vô cùng rõ ràng, rành mạch: “Giản Minh, thứ nhất tôi cũng mệt mỏi rồi. Thứ hai, có mấy người sau khi nhìn thấy ma lực của đồng tiền và quyền lực lại không có thỏa hiệp hoặc phục tùng vô điều kiện? Hơn nữa, cô ấy lại đối xử với tôi rất tốt, khi ở bên cô ấy, tôi cũng cảm thấy vui vẻ thật sự.”
Giản Minh giằng tay mình ra khỏi La Thế Triết, cười nhạt, “Với tư cách là một chiếc thuyền rách nát, rất lấy làm vinh dự khi thua cuộc với máy bay chiến đấu F 20, cũng đâu có bị mất mặt cho lắm.”
Cuối cùng, La Thế Triết cũng hơi nghiêng đầu qua, nhìn Giản Minh, khuôn mặt dịu dàng, “Giản Minh à, mặc dù cô quen biết tôi từ thuở hàn vi, không ngần ngại về làm vợ tôi, nhưng cô sẽ không như vậy mãi được đâu. Thế nào cũng có một ngày, cô sẽ giống tôi, thỏa hiệp với hiện thực. Cô sẽ cảm thấy những lời nói của cha mẹ cô đều là lời vàng lời ngọc. Cô sẽ bắt đầu tính tóan, sẽ đến lấy tiền của tôi để sửa sang căn hộ mà cha mẹ cô mua ở một nơi gần đây, tiếp theo đó cô sẽ tính toán xem tiền bạc của căn nhà này do ai quản lý. Đợi sau khi cha mẹ cô dọn về ở gần đây, sẽ không thể có những tháng ngày yên bình được, họ sẽ dạy cho cô kiểm tra điện thoại của tôi, khống chế thời gian của tôi, chen vào không gian của tôi, giám sát và điều khiển tình hình công việc của tôi, cuối cùng quản lý luôn cả cuộc đời tôi. Tôi không muốn như thế.”
Giản Minh kiên quyết nói: “Em sẽ không như thế!”.
La Thế Triết kiên quyết hơn cô một trăm lần: “Không, chắc chắn cô sẽ như thế!”.
Giản Minh nổi điên lên: “La Thế Triết, đúng là không thể nào hiểu nổi