XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1288 lượt.

Tư Thành bèn vừa chăm chú thổi, vừa chăm chú xoa, bôi thuốc cho cô, không hề nghĩ ngợi vẩn vơ.
Lý Viện Viện nhớ lại chuyện xưa, cất giọng hỏi: "Tư Thành có nhớ rõ cái năm em mười một tuổi không, bị hoàng tỷ trêu cợt, đâm châm vào mông ngựa, lúc đang thả nước kiệu thì không sao, nhưng lúc phi nước đại thì con ngựa tựa hồ điên cuồng lên, hất em khỏi yên ấy."
Lần đó rõ ràng không phải trêu đùa, Yến Tư Thành và Lý Viện Viện đều hiểu rõ, nhưng không ai dám phản kháng. Vì lúc đó phụ hoàng mở miệng trách cứ hoàng tỷ thế này: "Tại sao lại đùa giỡn không có chừng mực thế hả!"
Phụ hoàng nói là đùa giỡn, thì mặc dù ý định của hoàng tỷ vốn không phải như vậy, thì sau cùng cũng vẫn là thế ấy.
"Chuyện năm đó, Tư Thành còn nhớ rõ không?"
Yến Tư Thành đương nhiên nhớ rõ.
Vì hồi đó Lý Viện Viện suýt thì bỏ mạng...
Lúc ấy Lý Viện Viện ngã không nặng, nhưng thân thể suy yếu đã lâu, lại bị hoảng sợ nên đổ bệnh. Cô sốt cao mấy ngày không giảm. Ngự y kê đơn thuốc, nhưng không dám cho cô uống, vì thuốc mạnh thì đều có hại.
Công chúa mắc bệnh hiểm nghèo, không cứu được, vậy tức là ông Trời muốn lấy mạng nàng, không liên quan tới ngự y, nhưng nếu uống thuốc mà chết thì lại khác hoàn toàn.
Nhóm đại phu không dám cho Lý Viện Viện uống thuốc, nghĩ phải dùng tới cưỡng ép mới xong, Yến Tư Thành lúc đó là hộ vệ thiếp thân của công chúa, bèn liều mạng giam giữ đám ngự y lại, uy hiếp sẽ chặt đứt tay bọn họ thì bọn họ mới đưa đơn thuốc cho Yến Tư Thành.
Yến Tư Thành bất chấp sự ngăn cản của trưởng hộ vệ lúc ấy, tự mình mua thuốc về sắc, lại đích thân dâng tới bên miệng Lý Viện Viện, dùng thìa không được, anh đành uống từng ngụm, kề miệng mớm cho cô.
Đương nhiên, chuyện mớm thuốc bằng mồm từ trước tới nay chỉ mình Yến Tư Thành biết, sự tình liên quan tới danh dự của cô, nên ngay cả cô anh cũng giấu.
"Khi ấy em ốm nên lơ mơ không biết gì, đến giờ ngẫm lại, hình như lúc nào cũng thấy gương mặt của Tư Thành trước mắt." Lý Viện Viện khẽ cười: "Anh ngồi bên giường đút thuốc cho em, vừa thổi vừa dỗ dành, Thiên Trữ uống thuốc, Thiên Trữ uống thuốc nào. Lặp đi lặp lại, như thể đang dỗ dành muội muội yêu dấu của mình vậy."
Yến Tư Thành trầm mặc, năm ấy anh mười sáu mười bảy tuổi, công chúa cũng chưa tới tuổi cập kê, nhưng anh luôn hiểu rõ, thân phận và tôn ti quan trọng tới nhường nào, có thể làm tổn thương lòng người kiên cường tới mức nào.
"Sau khi tỉnh lại em mới biết, là anh xả thân cứu giúp em, cướp mạng của em từ Quỷ môn quan trở về."
Anh dùng thân phận thị vệ để uy hiếp các ngự y mang chức quan, dùng thân phận thuộc hạ trực tiếp chống đối lại bề trên, dùng tính mạng để đánh cược, đổi lấy phương thuốc cho cô, giành lại mạng cô từ tay Diêm Vương.
Lý Viện Viện cười cười: "Em nhớ lúc em tỉnh lại, anh vui vẻ vô cùng, còn vô ý làm rớt vài giọt thuốc xuống mặt em, khiến mặt em nóng bừng lên, anh ngây ra như tượng, vừa xấu hổ vừa vội thổi cho em." Lý Viện Viện dừng một lát, cảm thán: "Bao năm qua, chỉ có anh là luôn đối xử trăm ngày như một với em."
"Tư Thành ngu dốt." Tay anh nhẹ nhàng xoa nắn bả vai cô, xoa đến độ trong lòng cũng nóng bừng lên: "Cuộc đời này chỉ nguyện trung với một người là đủ."
Sáng hôm sau Lý Viện Viện nhận điện thoại, là Trương Nam gọi tới nói lần này vở kịch rất thành công, nhóm kịch muốn mở tiệc chúc mừng, mời cô tối đến tham dự.
Lý Viện Viện đáp ứng.
Trước lúc cúp máy Trương Nam còn nhắc nhở: "Mang theo người nhà cũng được đấy."
Lý Viện Viện nhìn Yến Tư Thành đang gấp gọn chăn màn: "Tư Thành, tối nay cùng tới tham gia tiệc liên hoan của nhóm kịch nhé." Đối với Lý Viện Viện, Yến Tư Thành chính là người thân.
"Ừ."
Học cả ngày. Sáu giờ tối, mọi người tập hợp ở cổng phía Tây, vở kịch đã xong, mọi người đều thả lỏng, ngay cả Trương Nam vốn luôn nghiêm túc cũng mỉm cười liên tục.
Lý Viện Viện tới, ai nấy đều hỏi vết thương của cô, Lâm Hiểu Mộng cũng quan tâm hỏi han, chỉ có Tiểu Bàn ngồi cách thật xa, Lý Viện Viện sợ cậu ta ngại, cũng không liếc nhìn tới. Nhìn quanh không thấy Yến Tư Thành đâu, Lý Viện Viện gọi điện thoại hỏi mới biết Yến Tư Thành đã đến nơi trước.
"Anh đã tìm hiểu kỹ càng, chỗ này không có nguy hiểm gì."
Hồi ở Đại Đường, mỗi lần Lý Viện Viện ra ngoài chơi, Yến Tư Thành luôn tới trước tra xét một lượt, quan sát tỉ mỉ, xác nhận không có nguy hiểm mới yên tâm để Lý Viện Viện tới. Trước đây Lý Viện Viện cũng quen với việc này, nhưng hôm nay nhìn nhóm bạn học vui vẻ cười đùa bên cạnh, Lý Viện Viện đành nói: "Tư Thành, phải sửa thôi."
Yến Tư Thành sửng sốt: "Chuyện này cũng phải sửa? Nhưng sự tình quan trọng... Chuyện liên quan tới an nguy của em, không thể lơ là."
"Vẫn phải sửa."
"...Ừ."
Tới quán ăn, Yến Tư Thành tránh đi trước, chờ mọi người ngồi xuống xong xuôi, anh mới làm bộ vừa mới đến, lẳng lặng đứng cạnh Lý Viện Viện. Ai nấy đều ngẩng lên nhìn, ngơ ngác chẳng hiểu anh định làm gì.
Yến Tư Thành thản nhiên đối mặt với họ, Trương Nam suy nghĩ rồi hỏi: "Lý Viện Viện, không cho người nhà... ngồi xuống à?"
Lý Viện Viện đang