Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.

chai nước.
Lý Viện Viện ngồi đó, thần sắc có vẻ không chán nản, vẫn còn bình tĩnh thản nhiên, nhưng lưng nàng lại hơi còng xuống, nhìn vậy, Yến Tư Thành như thể bị ai đó cắt một dao vào lòng. 
Trước khi lý trí kịp chế ngự, Yến Tư Thành đã túm chặt lấy cổ áo Giang Đồng Bân, đập mạnh cả người cậu ta lên cửa, mắt sắc như dao.
Lý Viện Viện giật mình tỉnh táo lại, ngẩng đầu lên nhìn.
Giang Đồng Bân sợ tới mức mặt mũi tái mét: "Làm gì vậy? Cậu làm vậy để làm gì chứ?"
"Tư Thành." Lý Viện Viện cất tiêng: "Đủ rồi."
Yến Tư Thành không cam lòng: "Công.. Thiên Trữ, cậu ta nói năng lỗ mãng..."
"Đủ rồi mà."
Yến Tư Thành nghiến răng ken két, Giang Đồng Bân ở sát gần tựa hồ nghe thấy cả tiếng hít thở mạnh mẽ của y, Giang Đồng Bân kinh hãi nhìn, không dám liếc mắt đi đâu, một lúc lâu sau, Yến Tư Thành mới thả tay ra.
Giang Đồng Bân vội vã nghiêng người thoát, thoáng thấy Yến Tư Thành đi về phía Lý Viện Viện, cậu ta còn buông giọng thầm thì: "Rõ ràng là thích nhau, hai người bọn họ ở bên nhau tốt thế, còn làm phiền người khác làm gì chứ." Dứt lời, không dám nhìn thêm nữa, vội vã chạy mất.
Yến Tư Thành nhìn theo bóng lưng cậu ta, mắt thẫm lại.
"Tư Thành." Lý Viện Viện gọi y, y quay đầu lại, thấy nàng đưa chai nước khoáng tới trước mặt mình, không trách móc y thô lỗ, cũng không tức giận buồn bã vì bị từ chối, chỉ nhẹ nhàng bảo: "Ta không mở ra được, ngươi giúp ta đi." Nhẹ nhàng lái sang chuyện khác, tựa như những lời Giang Đồng Bân nói ban nãy không hề ảnh hưởng tới nàng.
Yến Tư Thành biết Lý Viện Viện không muốn nói đến chuyện này nữa, liền im lặng cầm chai nước, mở ra, đưa cho Lý Viện Viện, thấy nàng cầm bằng tay trái, bèn lo lắng hỏi: "Vai công chúa có bị thương nặng không?"
Lý Viện Viện lắc đầu: "Không, chỉ nhức buốt thôi."
Yến Tư Thành căng thẳng, đôi mắt tối sầm lại, lập tức quỳ xuống, dập đầu thưa: "Công chúa, để công chúa bị thương là sai sót của thuộc hạ, xin công chúa trách phạt."
Là sơ sót của y, cứ tưởng nơi đây không có chuyện ám sát, thân thể công chúa cũng luôn khoẻ mạnh thì nàng sẽ không làm sao, nhưng bây giờ nàng vẫn bị thương đấy thôi... trong lòng nàng lại... Không hiểu đang buồn bã tới mức nào nữa.
Nghĩ vậy, Yến Tư Thành càng cảm thấy khổ sở. Nơi đây công chúa duy chỉ có một người hầu hạ là y, người có thể dựa vào cũng chỉ có mỗi mình y, nàng vô cùng tín nhiệm y, vậy mà y lại không làm tốt bổn phận...
"Ngọc thể công chúa bị tổn hại, thuộc hạ tội đáng muôn chết." Y dập đầu bôm bốp, bỗng dưng vầng trán rơi vào lòng bàn tay mềm mại, y hoảng hốt, vội vã ngẩng lên, thấy Lý Viện Viện đang ngồi xổm xuống, để tay dưới dất, hoá ra y vừa dập đầu vào lòng bàn tay nàng.
Yến Tư Thành ngây ra.
"Tư Thành." Lý Viện Viện thu tay lại: "Ở thế giới này, ta không hề là công chúa, ngươi cũng không cần gọi ta là điện hạ, càng không nên quỳ xuống dập dầu với ta."
Lời cự tuyệt của Tiểu Bàn không làm Lý Viện Viện buồn bã lắm, có điều hành động từ chối của y khiến Lý Viện Viện phải suy ngẫm.
Giây phút Tiểu Bàn bỏ đi, trong đầu Lý Viện Viện chợt nảy lên rất nhiều suy nghĩ, trong đó điều khiến nàng kích động nhất là: ở nơi đây, bất luận là ai cũng có thể quả quyết từ chối yêu cầu của nàng.
Kiểu chuyện như vậy, nàng tuyệt đối sẽ không gặp phải ở Đại Đường, dân chúng bình thường sao dám chối bỏ yêu cầu của công chúa? Dù cho nàng có là cô công chúa không được sủng ái đi chăng nữa.
Nhưng ở đây thì còn lâu.
Lý Viện Viện còn ngỡ ngàng ngộ ra một điều quan trọng hơn nữa là, dù có bị từ chối, thì nàng cũng chẳng biết làm cách nào để ép buộc Tiểu Bàn phải chấp nhận yêu cầu của mình.
Nàng không có đội hộ vệ, không thể bắt cậu ta lại. Nàng không có phủ công chúa, càn gkhông thể giam giữ cậu ta. Nàng thậm chí còn chẳng có sắc chẳng có tiền, không thể mê hoặc cậu ta.
Sống nhiều ngày ở đây như vậy rồi, tuy biết hoàn cảnh sống khác hẳn trước đây, nàng cũng cố gắng thích nghi, hoà nhập, học theo lời ăn tiếng nói của người khác, cũng không cần Yến Tư Thành ở bên, tự mình tới nhà ăn, nhưng trong lòng nàng lại luôn coi bản thân mình khác hẳn bọn họ, nàng nghĩ, nàng thích nơi đây, nên nàng cam tâm tình nguyện hạ mình sống như họ.
Nhưng chẳng ngờ trong mắt người khác, nàng căn bản không phải đang "hạ cố", mà nàng cũng giống bọn họ cả thôi. Là một người bình thường vô cùng...
Mập mạp.
Lý Viện Viện lần đầu tiên phát hiện ra bản thân cũng chỉ là một người bình thường.
Ai cũng đều có thể từ chối nàng, không coi mệnh lệnh của nàng là chuyện đương nhiên phải làm.
Bao gồm cả... Yến Tư Thành.
Lý Viện Viện đỡ Yến Tư Thành lên: "Chúng ta về thôi."
Trên đường về, Lý Viện Viện âm thầm phân tích những chuyện gặp phải hôm nay và những quan niệm nàng mới hiểu ra. Nàng trầm ngâm cả đoạn đường, Yến Tư Thành theo sau cũng lặng im y hệt.
Tới trước cổng trường thì đã là chín giờ, theo giờ giấc ở Đại Đường, thì đã sang giờ Hợi, là lúc mọi người phải dừng mọi hoạt động, yên giấc nghỉ ngơi, nhưng đường phố ở đây vẫn ầm ĩ như ban ngày, xe cộ qua lại như mắc cửi, cửa hàng đối diệ