Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
m trên giường, tiếp tục gọi diện thoại cho Nguyên Kiệt. Điện thoại kêu rất lâu mà không có người bắt máy nhưng cô vẫn kiên trì gọi, cuối cùng cũng gọi được.
“Anh đang làm gì thế?” Hiểu Khê nũng nịu.
“Sorry, I am on my friend’s home. I will call you back later.” Lúc đầu Hiểu Khê còn tưởng là tiếng Quảng Châu, sau đó nghe kĩ lại mới nhận ra là tiếng Anh. “OK. Waiting for you.” Cô cũng bất giác trả lời lại bằng tiếng Anh. Nhưng đúng lúc cô đang nói câu này thì đầu dây bên kia truyền lại tiếng hét lớn của phụ nữ, Hiểu Khê nghe rõ mồn một, đây không thể nào là ảo giác được.
Tắt điện thoại, đầu óc cô lại u mê, ngờ vực. Hôm nay nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Trong phòng có phụ nữ! Người phụ nữ đó nhận ra Nguyên Kiệt đang nói chuyện với người phụ nữ khác, cô ta hét lớn là muốn thị uy hay tuyên chiến với cô? Hiểu Khê tức giận vô cùng.
Lần này, cô chuyển sang nhắn tin: “Lúc nãy, em nghe thấy giọng nói của phụ nữ trong phòng anh. Nếu như anh đã có người phụ nữ khác thì hãy thẳng thắn nói cho em biết! Như vậy sẽ tốt cho cả hai chúng ta. Em nghĩ rằng mình có thể hoàn toàn buông tay.” Hiểu Khê đang trong cơn giận dữ, nhanh chóng gửi đi tin nhắn đó.
Quả nhiên, rất nhanh sau đó, Nguyên Kiệt trả lời lại, tin nhắn này khiến cho cô cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Trong tin anh viết: “Chỗ anh đang có người phụ nữ khác.” Cuối cùng, Nguyên Kiệt cũng nói ra sự thật, cuối cùng anh đã chịu thừa nhận. Rốt cuộc hai người đã over triệt để thật rồi. Không ngờ anh lại lừa gạt cô, lại còn dùng tiếng Anh để nói chuyện cùng cô. Những giọt nước mắt nóng hổi, chua xót không ngừng lăn trên má, liên tục và đều đặn giống như những bông tuyết ngoài cửa sổ lúc này.
“Tuyết lớn đi qua không vết tích,
Giọt lệ tràn mi tiếng hãy còn.”
Hiểu Khê điên cuồng gọi điện thoại cho Nguyên Kiệt, mãi chẳng có người nhấc máy, cô biết rằng anh đang cố tình không nhận điện thoại. Nhanh chóng sau đó, điện thoại của Nguyên Kiệt từ trạng thái không có người nhấc máy thành không thể nào liên lạc được. Để trốn tránh, có lẽ anh đã liệt số của cô vào danh sách từ chối rồi cũng nên. Cuối cùng, Hiểu Khê chấp nhận sự thật là anh chắc chắn không chịu nhận diện thoại của mình nhưng cô lại gửi tin nhắn, hi vọng anh sẽ nhận được. “Thực ra anh không hề sai, người sai là em, vì em đã nhìn lầm người.” Hiểu Khê thực sự không cam lòng, lẽ nào cuộc tình của họ cứ thế là kết thúc sao? Cho dù tin nhắn này đến nơi thì thực ra cũng còn có ý nghĩa gì chứ? Biểu hiện rằng bản thân cô khoan dung độ lượng chăng? Tất cả đều là vô ích mà thôi!
Tất cả mọi thứ đều đã được trực giác mách bảo. Trong lòng trước đây vẫn nghĩ là có vấn đề, thế nên nhất định phải gọi điện thoại để xem tình hình, nhất định phải làm rõ mọi chuyện. Cuối cùng, Hiểu Khê cũng biết được chân tướng. Nếu cô không gọi cuộc điện thoại đó, không biết những chuyện kia, liệu có thể coi như chưa từng có việc gì xảy ra hết không?
Hiểu Khê nằm trên giường, muốn khóc mà không thể nào khóc được, toàn thân không còn chút sức lực. Ngoài cửa sổ vô cùng yên tĩnh và bình lặng. Trên bầu trời, hàng ngàn ngôi sao đang đua nhau lấp lánh. Đêm nay chắc chắn là một đêm mất ngủ! Cô bắt đầu điên cuồng gửi tin nhắn cho các bạn bè thân thiết ở Bắc Kinh để nhận được sự an ủi của họ. Một giờ đêm, Hiểu Khê gọi điện cho Giai Hân nhưng tắt máy, cô lại tiếp tục gọi cho Trác Nhiên, cũng tắt máy. Bao nhiêu uất ức, tủi hận trong lòng biết giãi bày cùng ai bây giờ?
Làm thế nào để ngủ được đây? Cô bắt đầu tra danh bạ trong chiếc di động của mình. Bỗng nhiên số điện thoại của Phó Vân xuất hiện trước mắt Hiểu Khê. Những người làm ở nhà hàng, quán rượu thường đi nghỉ rất muộn, nhất định là anh vẫn chưa ngủ!
“Xin chào, tôi là bạn của Trác Nhiên, Đỗ Hiểu Khê. Hôm nay tôi thất tình nên rất đau khổ. Liệu anh có thể phát huy tinh thần yêu thương đồng loại mà an ủi tôi đôi lời được không?”
Khoảng ba giây sau: “À, vậy em đang ở đâu?”
“Tôi đang ở nhà, anh yên tâm, tôi sẽ không làm chuyện ngốc nghếch đâu, chỉ muốn tìm người lắng nghe tâm sự của mình thôi.”
“Ừ.”
“Tôi nghĩ rằng anh ấy là một ngoại lệ, một người đặc biệt, thật không ngờ cũng chỉ tầm thường như bao người khác.”
“Hãy uống chút rượu vào!”
“Tôi không muốn uống, đang buồn, uống rượu vào lại biến thành nước mắt thôi.”
“Vậy để hôm khác, anh mời em ăn cơm nhé!”
“Thức ăn ngon cũng chẳng thể cứu nổi tôi.” Hiểu Khê mệt mỏi nhắn tin lại mấy từ trên rồi mới phát hiện lúc này ngay cả soạn thảo tin nhắn cô cũng chẳng còn chút sức lực nào hết. Phải làm thế nào để trải qua đêm dài dằng dặc này đây? Mở phần nghe nhạc trên di động, cô nghe đi nghe lại bài hát Em là duy nhất trên thế gian của Tào Cách:
“Anh nguyện dùng mọi thứ để đánh đổi
Kể cả một nửa của linh hồn mình
Em là duy nhất trên thế gian này
Là kì tích mà anh có được
Từng lời từng câu em nói
Đều sẽ trở thành bí mật của đôi ta
Ôm thật chặt người duy nhất trên thế gian vào lòng
Niềm kiên định không còn thuốc chữa
Cho dù thế giới này có trở thành đối địch
Anh cũng nguyện lòng
Anh bằng lò