pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

n gặp Hiểu Khê. Đây chính là cuộc hẹn hò đúng nghĩa đầu tiên của hai người. Chuyện tình cảm nảy nở với Phó Vân, Hiểu Khê vẫn chưa tâm sự với Trác Nhiên. Cô dự định sau khi đạt được thành tích ra trò, mới cho Trác Nhiên một điều ngạc nhiên nho nhỏ. Cô muốn dùng sự thật chứng minh rằng bản thân mình thực sự có thể bắt dầu lại một mối tình mới.
Nơi hẹn hò của Hiểu Khê và Phó Vân là ở quán bar Hương Dao, đây chính là “căn cứ địa” của Hiểu Khê. Hiểu Khê trang điểm nhẹ nhàng, hứng khởi vui vẻ nói chuyện với Jay, chủ quán bar rằng hôm nay cô đã hẹn bạn cùng đến đây.
Thấy vậy Jay chuyển sang dùa nói. “Hôm nay, cô trang điểm ăn vận đẹp thế này, người kia chắc chắn là tình lang trong mộng rồi,” sau đó đích thân mang đến cho cô một ly nước ấm. Hiểu Khê tinh nghịch thè lưỡi thẹn thùng, chỉ cười mà không đáp. Cô ngồi trên chiếc ghế cao trong quán bar say sưa thưởng thức những ca khúc nhạc đồng quê quen thuộc của Mĩ.
Mười phút trôi qua, hai mươi phút trôi qua, khách hàng trong quán càng ngày càng đông, thế nhưng Phó Vân vẫn chưa tới. Điện thoại đổ chuông, là Phó Vân, anh nói hôm nay có việc bận đột xuất không thể thoái thác nên không đến được. Nhưng đây cũng chính là điều mà Hiểu Khê không muốn nghe chút nào. Hiểu Khê cố tỏ ra bình tĩnh, lạnh nhạt nói một câu: “Được thôi” rồi tắt máy. Hiểu Khê không biết vẻ mặt lúc này của mình trông sẽ như thế nào nhưng cô biết sẽ rất khó coi. May mà trong quán bar ánh đèn xanh đỏ nhập nhoạng nên không ai có thể nhận ra vẻ mặt đã biến đổi của cô lúc này.
Lần đầu tiên hẹn hò đã thất bại, Jay thấy Hiểu Khê một mình cô quạnh liền đi đến gần. Có lẽ những người làm việc ở đây đã nhìn thấy quá nhiều cảnh tượng này đến mức quen thuộc rồi. Hiểu Khê cau mày, nhẹ nhàng than thở: “Anh ấy lại không đến được.”
Jay liền nói: “Anh ấy không tới, ở quán bar vẫn còn rất nhiều những người đàn ông ưu tú khác mà.” Anh liền gọi anh chàng bartender [Người pha chế rượu'> tên Ben pha một ly rượu cho cô. Tối hôm đó, Hiểu Khê đã uống một ly Che Guevara, một ly Bloody Mary trong tâm trạng thất vọng, chán nản tột độ.
Đây là mở đầu hay là kết thúc? Phải chăng đây là quả báo cho những ngày tháng trước kia cô đã quá lạnh nhạt, thờ ơ với đàn ông? Trước kia, cô đã từng bắt một người đàn ông đợi cả một buổi chiều tại công viên Ngọc Uyên Đàm. Nếu trong chuyện tình cảm có tồn tại nhân quả thì tình cảm với Nguyên Kiệt trước đây cũng coi như là quả báo rồi. Chắc Phó Vân thực sự bận việc... Hiểu Khê cố gắng tìm lí do biện minh cho hành động lỗi hẹn của anh. Cô cũng cố gắng quên đi nỗi sầu muộn mà Phó Vân vừa mang đến cho mình.
Trước đây, mỗi ngày Phó Vân thu xếp xong công việc ở công ty, anh đều đến nhà hàng xem xét, bất đắc dĩ phải uống vài ly với những người khách đến dùng bữa. Mãi cho tới khi anh lái xe về nhà thì mới có khoảng thời gian rảnh rỗi cho riêng mình, lúc này cũng đã hơn mười hai giờ đêm. Mọi người đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ thì hai người họ mới truyền đạt tâm ý của mình qua điện thoại. Tin qua tin lại, nhắn đến tận ba giờ sáng. Hiểu Khê vừa mớí có chút thành tựu từ phía Nguyên Kiệt, giờ lại tiêu tán hết mọi hi vọng nơi Phó Vân sau lần thất hẹn này. Cô cảm thấy như bản thân đang bị chơi đùa, chẳng khác gì một con ngốc đích thực trong tình yêu. Cô nhâm nhi ly rượu, lắng nghe những ca khúc nhạc đồng quê được phát trong quán bar. Phía đuôi mắt rơi xuống đôi dòng lệ long lanh tựa như pha lê. May mà đêm đã khuya nên chẳng ai nhìn thấy được. Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy bản thân mình thật quá yếu đuối.
Ngày hôm sau, khi đi làm, Lưu Hiên nhìn thấy đôi mắt sưng húp của cô liền trêu chọc: “Hiểu Khê à, tối qua em lại làm chuyện gì xấu xa hả?”
“Làm gì có? Đừng có vu oan cho dân lành hạng nhất như em.” Hiểu Khê phản bác lại.
“Lại còn dân lành nữa! Em nhìn xem đôi mắt của em đã phản bội em rồi. Anh không tin là em thức khuya để tăng ca đâu.” Rõ ràng là Lưu Hiên vẫn đang muốn trêu chọc cô.
“Làm gì có, em luôn ở nhà ngoan ngoãn làm khuê nữ đấy, người sắp mục ruỗng hết rồi đây.” Đích thực bây giờ, Hiểu Khê đang là một khuê nữ, về nhà việc đầu tiên chính là mở máy tính lên mạng, nấu bữa tối đơn giản, sau đó bắt đầu chơi game, nghe nhạc, xem phim trực tuyến và gửi tin nhắn tán gẫu cùng bạn bè.
“Khuê nữ thì tốt mà, khuê nữ thích hợp để lấy về làm vợ.”
“Cảm ơn lời động viên của Tổng Giám đốc, em vẫn còn đang lo lắng mình ‘chống ề’ đây.” Hiểu Khê cười đáp, cô thực sự coi những lời nói vừa rồi của anh là một lời động viên, khích lệ tinh thần.
“Làm gì có chuyện em ‘chống ề’ chứ? Nói không chừng còn đang có rất nhiều người lặng thầm vui mừng vì em bị thất tình đấy, bởi vì như vậy đồng nghĩa với việc họ đã đợi được thời cơ.” Mấy đồng nghiệp đi lướt qua bàn làm việc của cô liền thốt lên.
Các đồng nghiệp ở văn phòng vẫn cho Hiểu Khê những đặc quyền ưu đãi trong cả công việc và cuộc sống. Thất bại không có nghĩa là thua toàn ván, mềm yếu và đáng thương, nhiều lúc chính là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất. Cho nên Hiểu Khê cho rằng đây chính là món quà đặc biệt mà vụ thất tình đó đã ban cho cô.