Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.
độc nhất vô nhị, suy nghĩ của cô hồi đó thật sự ngây thơ tới mức đáng yêu!
Mình sinh ra là vì đợi chờ một con người nào đó sao? Hiểu Khê bất giác cười nhạt vài tiếng, thực sự có tồn tại con người như vậy ư? Quay người qua, bỗng nhiên một giọt lệ nóng bỏng trào ra lăn dài trên má rồi từ từ chảy xuống gối.
Ngày hôm sau, khi thức dậy, tâm trạng của Hiểu Khê đã tốt hơn rất nhiều. Phó Vân đưa cô tới chỗ làm, sau khi tháo dây an toàn, Hiểu Khê nghiêng người nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khuôn mặt tròn trịa của anh. Cô nghe thấy tiếng cửa xe đóng lại, sau đó là tiếng động cơ ô tô càng ngày càng cách mình xa hơn. Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, sau đó cô thẳng bước tiến về phía ngược lại.
Mình là người hoàn toàn thất bại trong tình yêu
“Chuyện tình cảm không có thắng thua mà chỉ có bằng lòng hay không bằng lòng mà thôi. Khi bạn bằng lòng tiếp tục thua, điều đó chứng tỏ bạn cảm thấy trò chơi này vẫn còn thú vị, chỉ sợ bạn muốn thắng trở lại, kết quả sẽ càng thêm thất bại thảm hại khiến bạn thất vọng tràn trề mà thôi.
Hận thù một ai đó là một chuyện vô cùng mệt mỏi, hận thù một con người sẽ hao tổn rất nhiều sức lực, thậm chí còn hao tổn sức lực hơn là yêu thương một người. Bạn thử nghĩ xem, ngày nào mình cũng phải oán hận một ai đó, nỗi hận đó sẽ thường xuyên len lỏi trong đầu bạn sẽ ảnh hưởng lớn đến thái độ và cách xử sự của bản thân bạn, chiếm lĩnh lấy tâm hồn bạn, khiến bạn chẳng thể nào nhìn nhận một sự việc với ánh mắt chuẩn xác nhất... Thù hận một con người, cái giá của nó thật quá lớn!”
Không lâu nữa là đến Tết Trung thu, công ty tặng cho mỗi nhân viên một hộp bánh hảo hạng. Không được ở cùng với bố mẹ, trăng dù có tròn đến mấy cũng chẳng thể nào có được cái cảm giác đoàn viên hạnh phúc bên gia đình. Hiểu Khê định để hộp bánh Trung thu này lại công ty, lúc nào tăng ca đói bụng sẽ lấy ra ăn chống đói. Nhưng cô nhất định sẽ không ăn bánh trung thu vào những đêm trăng tròn. Cô sợ mình sẽ đau lòng giống như lần trước, khi Nguyên Kiệt rời khỏi Bắc Kinh, cô phải một mình đón lễ tình nhân. Cô đã cùng đồng nghiệp ra ngoài ăn uống, sao có thể đối mặt với lễ tình nhân cô đơn một mình được? Ở cùng với một nhóm các đồng nghiệp đang độc thân, chơi đùa hò hét để cho người khác biết bản thân mình không hề cần ngày lễ này. Hôm đó, khi ngà ngà say, bước trên con đường về nhà, Hiểu Khê vẫn muốn bật khóc. Cô đã tự thề với bản thân, lễ tình nhân năm sau, nhất định sẽ không đón một mình nữa.
Những dịp lễ tết thường hay nhận được những tin nhắn hỏi thăm, hết tin này đến tin khác, đa số đều là những tin nhắn gửi chung cho cả một nhóm người. Hiểu Khê thường không nhắn lại, người quen biết thì không cần thiết, người không mấy thân thiết lại càng không cần phải làm vậy. Hiểu Khê đều đọc tất cả những tin nhắn này, đột nhiên cô nhận được một tin nhắn: “Tết Trung thu vui vẻ! Nguyên Kiệt.” Kể từ lần trước, sau khi Nguyên Kiệt hỏi thăm chân thành khiến Hiểu Khê cảm động đến nỗi cô đã định nói sẽ tha thứ cho tội lỗi của anh thì hai người lại không liên lạc thêm lần nào nữa. Không ở cùng một thành phố, mọi cố gắng đều trở thành vô ích.
“Hiểu Khê, Tết Trung thu vui vẻ. Tối nay đã có hẹn chưa?” Là tin nhắn của Lưu Hiên. Mỗi dịp lễ tết, anh đều thăm hỏi rất thân tình. Anh đối với Hiểu Khê thực sự rất tốt, việc này mọi người trong công ty đều biết.
“Em cũng chúc anh vui vẻ. Tối nay, em ở nhà chơi điện tử thôi.”
“Vậy mình gặp nhau ở quán cà phê Thượng Đảo đi, anh có chuyện muốn nói với em.”
“Chuyện gì thế anh?”
“Nếu anh không có chuyện gì để nói thì em sẽ không chịu ra ngoài gặp anh ư? Ừm, là chuyện liên quan đến Giai Hân.”
Hiểu Khê vừa đọc được dòng tin nhắn này liền nhanh chóng thay quần áo rồi chạy nhanh ra khỏi nhà. Trong lòng cô thực sự chất chứa quá nhiều nghi vấn nên ngay khi Lưu Hiên nói có một vài chuyện liên quan đến Giai Hân, Hiểu Khê cảm thấy huyết dịch trong người đang sôi lên sùng sục.
Khi Hiểu Khê vừa ngồi xuống thì Lưu Hiên cũng đến nơi.
“Thật ngại quá, không có chỗ đỗ xe ở gần đây, anh đỗ hơi xa nên phải đi bộ một đoạn.” Lưu Hiên cởi chiếc áo khoác ngoài, giọng đầy ngại ngùng.
Nhìn vào người đàn ông trên trán đầm đìa mồ hôi, người cùng học ở trường đại học đã từng theo đuổi mình, bây giờ thành cấp trên trong công ty, một người bạn mãi mãi ủng hộ mình, Hiểu Khê bỗng nhiên cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh. Ngoảnh đi ngoảnh lại, cô đã tốt nghiệp được bốn năm rồi. Lưu Hiên đã từ một hoàng tử tình ca trở thành tinh anh tài giỏi trong giới kinh doanh, Hiểu Khê chợt nhận ra đã rất lâu, rất lâu không nghe thấy Lưu Hiên hát tình ca nữa, nhưng cô mãi mãi ghi nhớ hình ảnh chàng hoàng tử ưu phiền dưới mái trường đại học năm nào.
“Hiểu Khê, em muốn uống gì?”
“Em chỉ uống chút nước thôi. Mau nói cho em biết, rốt cuộc anh biết chuyện gì liên quan đến chị Giai Hân?” Trước mặt anh, Hiểu Khê không phải câu nệ bất cứ điều gì, trực tiếp hỏi ngay vấn đề mà mình quan tâm nhất.
“Em có thể để anh uống ngụm cà phê rồi