Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.

ở dài một tiếng, lắc đầu ngao ngán, cuộc sống mãi mãi chẳng giống như những gì người ta vẫn tưởng tượng!
Trước kia đã từng có một thầy bói nói với Hiểu Khê rằng: “Sau này, con nhất định sẽ được gả cho một người đàn ông rất tốt, hai người sẽ có một cuộc sống hạnh phúc mĩ mãn.” “Nhưng, ông trời à, xin người hãy nói cho con biết, xin người hãy thông qua những ngôi sao hay mặt trăng để chỉ dẫn cho con, hạnh phúc của con rốt cuộc ở nơi dâu?” Hiểu Khê vùi mặt vào chiếc chăn, khóc lóc thảm thiết.
Cuối cùng, Phó Vân cũng đã chủ động hẹn gặp Hiểu Khê. “Anh vừa giải quyết xong mọi thứ, đến nhà anh nhé!” Phó Vân nhắn tin đến. Xem xong mẩu tin nhắn này, Hiểu Khê bật cười, Phó Vân không hổ danh là người bận rộn nhất thủ đô, quả nhiên đem dục vọng của mình biểu hiện trực tiếp, ngắn gọn đến mức đó, không có thêm bất cứ lời lẽ thừa thãi nào cả. Những thứ hao tâm tổn sức như việc làm quen, hỏi thăm, tặng quà, gây ngạc nhiên, tất cả mọi thứ chỉ là bước đệm mà thôi.
“Được!” Hiểu Khê trả lời. ít nhất, anh vẫn còn nhớ đến cô, Hiểu Khê tự an ủi mình như vậy. Giống y như những gì trước kia Trác Nhiên đã bảo, đừng quá đắm chìm trong tình cảm mà hãy hưởng thụ niềm vui nhiều một chút. Đúng thế, đừng quá đắm chìm trong tình cảm, Hiểu Khê tự nhắc nhở bản thân như vậy. Chỉ có như vậy, cô mới không phải đối mặt với nỗi đau khổ đến mức không thể nào ngủ được như cuộc tình trước đó.
Tuy rằng đây không phải là cảm giác yêu đương mà cô muốn có, nồng cháy, thuần khiết, nhớ mong da diết, vừa nhen nhóm đã bùng cháy dữ dội, tất cả đều không phải, nhưng Hiểu Khê vẫn cứ chấp nhận đến nhà anh. Cô thay bộ váy mà mình thích nhất, trang điểm ăn vận theo kiểu đi hẹn hò, hơn nữa, cô còn mang theo một chiếc váy ngủ bằng lụa nữa, bởi vì cô không muốn mặc chiếc váy ngủ của một người phụ nữ khác.
Trên chiếc taxi đi đến nhà anh, Hiểu Khê không muốn suy nghĩ thêm gì cả, đầu óc cô lúc này là một khoảng không vô tận, ngồi ở ghế sau xe, cô nhẹ khép mắt lại, im lặng nghe nhịp đập của trái tim. “Anh ơi, cho xin chút nhạc nhé, tôi muốn nghe 887 [Kênh FM 887 của đài phát thanh Thanh Viễn'>.” Hiểu Khê hi vọng mình có thể thoải mái hơn khi nghe nhạc. Cô không muốn bản thân suy nghĩ quá nhiều.
Cánh cửa mở ra, đón tiếp Hiểu Khê là một người đàn ông mặc chiếc áo phông có hình chú mèo máy thông minh Doraemon, đầu tóc hơi rối, đáng yêu như một đứa trẻ thơ. Hiểu Khê nhận thấy mình đã tìm lại được cảm giác yêu với con người này.
“Tốc độ của em cũng nhanh quá nhỉ?” Phó Vân mang một đôi dép trong nhà mềm mại đặt trước mặt cô.
“Anh nói đi, đôi dép này đã được bao nhiêu người phụ nữ đi rồi?” Hiểu Khê cười hỏi, không hề. có chút ý tứ trách móc nào cả.
Đúng vậy, mỗi con người đều có quá khứ, những gì đã qua, nói cho cùng cũng chẳng thể truy cứu được. Huống hồ, một con người luôn theo chủ nghĩa truyền thống và hoàn mĩ như Hiểu Khê mà còn có quá khứ thì anh chàng Phó Vân lớn hơn cô đến bốn tuổi, một người đàn ông thành đạt trong ánh mắt người đời, làm sao có thể là một trang giấy trắng tinh? Chỉ cần đừng có bắt cá hai tay một lúc là được rồi.
“Ha ha, mẹ anh tuần nào cũng đến đây thăm anh hết.” Phó Vân quay người đi tới máy lọc nước. Người đàn ông chưa thành gia lập thất trong mắt người mẹ mãi mãi vẫn là một đứa trẻ cần được chăm sóc - thậm chí dù đã kết hôn rồi cũng vẫn cần thiết phải trông nom.
“Em uống đồ nóng hay lạnh đây?”
“Em muốn nước ấm. Cảm ơn anh.” Không ngờ Hiểu Khê lại nói cảm ơn, giống như một người bạn lâu ngày ghé thăm, có đôi chút khách sáo và xa lạ. Đây chính là mối tình mà cô đang có sao? Hiểu Khê đi vào nhà vệ sinh, không phát hiện ra bất cứ dấu tích nào của phụ nữ, thậm chí, ngay cả một sợi tóc dài cũng chẳng thấy. Cũng có thể do gã đàn ông này đã thu dọn quá sạch sẽ. Hiểu Khê mỉm cười mãn nguyện. Lúc này, cô bất giác nhớ đến một câu danh ngôn: “Tất cả phụ nữ đều là Sherlock Holmes”, xem ra hôm nay bản thân cô cũng được làm Sherlock Holmes một chuyến, nhưng không tìm ra bất cứ dấu vết nào cả.
“Em có muốn xem đĩa DVD không? Ở nhà anh có rất nhiều đĩa phim, trước kia đi công tác nhiều quá nên cũng bỏ qua không ít bộ phim hay.” Quả thật là chiếc kệ của anh xếp rất nhiều đĩa, có phim của Pháp, Hoa Kì, Hồng Kông, Đại Lục... tất cả đều được anh phân chia sắp xếp rõ ràng, ngăn nắp.
“Trời đất ơi, anh có thể mở một tiệm cho thuê đĩa phim rồi đấy!” Hiểu Khê hoàn toàn kinh ngạc trước chiếc kệ này, cả bức tường phía trước mặt cô toàn đĩa là đĩa.
“Mở một tiệm cho thuê đĩa phim là giấc mơ thuở nhỏ của anh đấy!” Phó Vân quay đầu lại nhìn Hiểu Khê cười.
Hai người chọn bộ phim Khoảng cách xa xôi nhất do Quế Luân Mĩ thủ vai chính, bởi vì Hiểu Khê rất thích hình ảnh Quế Luân Mĩ tạo dáng lắng tai nghe tiếng động in trên poster phim, trông rất nhập tâm. Hai người ngồi trên ghế sô pha xem phim, dần dần cánh tay của Phó Vân đưa ra, sau đó, cả người anh xích lại gần sát vào cô.
“Chúng ta xem phim trước đã, ngoan nào!” Hiểu Khê nhéo yêu khuôn mặt tròn tròn dễ thương của anh, lúc này Phó Vân mới ngồi về phía đầu kia của sô pha.
Anh và c