Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1358 lượt.
mới nói cho em biết được không?” Lưu Hiên mỉm cười nhìn Hiểu Khê. Lúc này, Hiểu Khê mới cảm thấy bản thân mình vội vàng nhanh nhẩu quá.
“Hiểu Khê, em hiểu Giai Hân đến đâu?”
Câu hỏi này khiến Hiểu Khê chết lặng, Hiểu Khê chẳng hiểu mấy về Giai Hân, đàn chị của mình. Cô chỉ biết chị là một người yêu công việc điên cuồng, có tham vọng rất lớn trong sự nghiệp, chị có thể bất chấp thủ đoạn để củng cố địa vị của mình.
“Xem ra anh rất hiểu chị Giai Hân. Anh hãy nói cho em biết đi! Chị ấy đã từng lợi dụng em, có điều, chị ấy đã hỏi ý kiến của em trước. Đó là do em cam tâm tình nguyện. Lúc ấy, em khá là ngốc nghếch, cứ tưởng rằng có thể giúp thì cứ giúp chị ấy đôi chút cũng chẳng sao.” Đúng thế, lúc đó, Hiểu Khê đã thực sự nghĩ như vậy, có thể giúp được chị bao nhiêu thì giúp. Ai bảo cô với Giai Hân là bạn cùng trường chứ? Chẳng qua chỉ đi gặp một người đàn ông thôi, cũng không mất miếng thịt nào, chẳng có vấn đề gì hết. Không ngờ kết quả lại thành ra thế này. Hiểu Khê nghĩ Giai Hân nhất định cũng không muốn kết cục sau cùng sẽ như vậy. Cô không mất một miếng thịt nhưng đã tan nát cả trái tim, chỉ có thể chờ đợi vết thương đó từ từ lành lại mà thôi.
“Có chuyện gì thì anh nói mau lên, đừng có ngập ngừng như thế! Em nghĩ rằng trong cuộc đời mình sẽ không còn chuyện gì kinh khủng, khổ đau hơn việc bị bạn bè lợi dụng, bị người yêu phản bội nữa.”
“Thực ra, Giai Hân đã từng theo đuổi Nguyên Kiệt, có điều Nguyên Kiệt không chấp nhận, cho nên, cô ấy mới để em “xông trận”. Anh không biết chị ấy theo đuổi Nguyên Kiệt vì tình cảm thực sự hay vì lí do công việc. Có điều, hai người bọn họ không hề có qua lại tình cảm gì.”
“Tại sao anh lại biết được những chuyện này?” Hiểu Khê bán tín bán nghi.
“Đều là cùng ngành với nhau, làm gì có bí mật nào mà không biêt? Những điều này thì đã là gì đâu, thực sự vì chức vị phó tổng, Giai Hân còn đồng ý làm tình nhân của chủ tịch Hội đồng Quản trị bên công ty đó nữa. Những điều này chắc em cũng không biết...”
Hiểu Khê đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, lồng ngực rất đau, rất đau.
“Tại sao anh lại nói cho em những điều này, em không muốn nghe! Tất cả những điều này đều không phải là sự thật. Người mất đã mất rồi, tại sao anh còn nói với em những chuyện này? Anh có biết rằng anh làm như vậy là quá tàn nhẫn không?”
Hiểu Khê vội cầm lấy chiếc túi rồi chạy ra khỏi quán cà phê.
“Anh chỉ nghĩ rằng em hoàn toàn có quyền được biết chân tướng sự thật.” Hiểu Khê nhận được tin nhắn của Lưu Hiên. Chân tướng? Biết được chân tướng thì có thể thay đổi được gì chứ?
Hiểu Khê ngồi trên taxi, nước mắt đầm đìa. Giai Hân à, Giai Hân, tại sao chị lại phải làm thế chứ? Tại sao chị lại để bản thân phải chịu uất ức đến vậy? Lẽ nào tiền bạc và sự nghiệp lại quan trọng với chị đến mức ấy sao? Cuối cùng thì kết quả thế nào? Chị cố gắng, nỗ lực suốt đời, sau cùng chẳng phải vẫn trắng tay trở về với cát bụi hay sao?
Tình cảm phải chăng thực sự nặng nề như thế?
“Phụ nữ muốn chứng minh giá trị của bản thân thông qua đàn ông, một chiếc xe hay một căn nhà? Thực sự không phải vậy, giá trị của bạn phải do chính bạn làm chủ.
Trên thế giới này có rất nhiều đồ xa xỉ, tình cảm thuần khiết có lẽ chính là thứ xa xỉ nhất hiện nay!”
Gần đây, thời tiết bắt đầu trở nên rất oi bức, đi trên đường cứ như đang đứng trên chảo dầu nóng vậy. Hiểu Khê mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cô nhớ da diết mùi vị trà lạnh ở quê nhà. Trong lòng cũng tự an ủi mình, Sauna [Xông hơi'> rất tốt cho da dẻ, người đẹp cũng do bản thân biết cách chăm sóc. Hiểu Khê không thèm quan tâm đến Phó Vân nữa. Hai người có vẻ rất hợp ý nhau, cô cũng không nhận được bất cứ tin tức nào từ Phó Vân cả. Như vậy cũng tốt, cứ để mọi việc kết thúc âm thầm, lặng lẽ như vậy, không ai phải lo lắng và người còn lại cũng không phải khó xử.
Người như Phó Vân, con nhà quyền quý, coi trời bằng vung thì chắc chắn không thiếu gì phụ nữ theo. Đối với ai mà chẳng là cưỡi ngựa xem hoa, lẽ nào còn mong ngóng anh sẽ nhất mực tình si với mình? Đàn ông chính vì được phụ nữ quá chiều chuộng thành ra hư đốn, con người hư hỏng như anh cũng là do phụ nữ quá nuông chiều.
“Làm gì có chứ?”
“Tại sao càng ngày anh càng cảm thấy em có khí chất nhã nhặn của phụ nữ Pháp thế nhỉ?”
Những lời nói như vậy thường khiến người phụ nữ thích thú vô cùng.
“Phó Vân, em thật yêu anh chết đi được!” Các người đẹp thường thẳng thắn nói với anh như vậy. Nếu so sánh quan hệ nam nữ như nước với lửa thì Phó Vân chính là người chơi trò đi lại giữa ranh giới lửa nước đó, hơn nữa còn vô cùng tài tình.
Trong buổi tụ tập bạn bè cũ đó, một số người đề nghị chơi trò nói thật.
“Nụ hôn đầu tiên của cậu là lúc nào?”
“18 tuổi.”
“Người phụ nữ mà cậu yêu nhất là ai?”
“Bây giờ vẫn chưa có người yêu nhất.”
“Tính cho tới lúc này, cậu đã quan hệ với bao nhiêu người phụ nữ?”
“Không nhớ rõ nữa, chắc khoảng mấy chục người. Này tại sao đến lượt mình lại hỏi vấn đề thầm kín vậy chứ? Thật chẳng công bằng gì cả.