Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

không tìm lại được dấu chân bọn họ từng lưu lại, cũng giống như không tìm lại được dấu chân anh.
Cô dựa người vào thân cây, cả người uể oải, chậm rãi trượt xuống. Cô ngồi xổm trên mặt đất, cuối cùng nhịn không được khóc nức nở, vô cùng thảm thiết, không ngừng nghẹn ngào, cuối cùng, vô thức ngất đi.
Cố Kế Đông đứng ngoài cửa, khi thấy bác sĩ Trang đi ra, mới ném điếu thuốc trong tay đi, “Cô ấy làm sao vậy?”
Trang Khắc Chiêu rất ít khi thấy Cố Kế Đông nghiêm túc như vậy, hoàn toàn không giống với vẻ mặt phóng đãng bình thường. Một số người đóng kịch quá lâu, đến nỗi ngay cả người thân cận cũng không thích ứng được với bộ mặt thật của người đó.
Trang Khắc Chiêu thu dọn hòm thuốc, thản nhiên nói, “Còn xem với cậu, cô ấy là gì.”
Cố Kế Đông hình như hơi cười, “Tôi chỉ hỏi nguyên nhân khiến cô ấy ngất xỉu.”
“Tôi cũng đang nói đến chuyện này, phải xác định xem cô ấy là gì trong lòng cậu, tôi mới suy nghĩ có nên nói sự thật cho cậu hay không.” Trang Khắc Chiêu thu lại ý cười, nghiêm túc nói, “Đừng quên, trên danh nghĩa cô ấy vẫn là chị dâu cậu.”
“Đã không còn như thế nữa.”
“Chỉ cần một ngày cậu còn mang họ Cố, quan hệ trên danh nghĩa này vĩnh viễn tồn tại.”
“Không cần anh nhắc nhở.”
Trang Khắc Chiêu bỗng trầm mặc, Cố Kế Đông anh từng quen biết là một người đàn ông can đảm, khôn ngoan, chính vì thế, anh mới sẵn sàng đứng về phía anh ta. Mọi người đều không hy vọng thấy một người thông minh phạm sai lầm, luôn luôn muốn nhắc nhở họ, anh đương nhiên cũng vậy.
Nhưng đến khi Trang Khắc Chiêu chuẩn bị rời đi, vẫn quyết định mở miệng, “Cô ấy đang mang thai. Cơ thể mẹ quá yếu, bị rối loạn dinh dưỡng, lại không không chế được cảm xúc, nên mới dẫn đến ngất xỉu.”
Cố Kế Đông lặng người, vẻ mặt lập tức biến sắc.
Anh vẫn đứng ngoài, chưa hề bước vào phòng.
Giờ phút này, dường như anh đang chìm đắm trong một đoạn kí ức nào đó.
Trước khi ông nội mất, dù mọi người nói ra nói vào, nhưng ông cũng không nghi ngờ thân phận Cố Thừa Đông. Mãi về sau, không hiểu tại sao, ông bắt đầu hoài nghi, vì thế âm thầm bàn bạc với anh. Nhiều năm như vậy, trước mặt ông, anh luôn luôn là một đứa cháu chơi bời, thờ ơ với sản nghiệp nhà họ Cố, rồi lại ra vẻ vô tình thể hiện khả năng trước mặt ông, làm ông vừa yêu vừa ghét. Anh luôn luôn tin tưởng, ông nội cũng không quá tiếc nuối, ai bảo cái gì anh cũng giỏi hơn anh ba.
Từ nhỏ anh đã thích điển tích “ngư ông chi lợi (*)”, anh càng tình nguyện ngồi một chỗ làm người thả lưới kia.
(*) ngư ông chi lợi: điển cố, trai cò tranh chấp, ngư ông hưởng lợi. Hàm nghĩa: hai bên đấu nhau, bên thứ ba đứng xem được lợi.
Sai lầm của Cố Thừa Đông không phải ở năng lực của anh ta, cũng không phải tác phong của anh ta, mà là huyết thống của anh ta. Nhiều năm qua, anh để mặc Cố Thừa Đông giải quyết mọi chuyện, vừa âm thầm bội phục, vừa nghĩ, đến cuối cùng, công sức này của anh ta cũng chỉ là công dã tràng mà thôi. (ghê gớm thật!!!!)
Anh giống như một người bình thường, đứng nhìn Cố Thừa Đông đánh bại rất nhiều đối thủ. Cuối cùng chỉ cần anh ra đòn quyết định, là có thể khiến những gì Cố Thừa Đông xây dựng hoàn toàn sụp đổ, quá trình này có thể khiến anh cảm thấy phấn khích.
Có lẽ, điểm duy nhất hắn giống Cố Thừa Đông, chính là tình cảm dành cho ông nội. Bất kể anh làm gì sau lưng ông, trước mặt vẫn sẽ luôn ra vẻ lo lắng cho sức khỏe ông, chỉ sợ nhìn qua thật giả tạo.
Thậm chí, anh còn từng khuyên ông, mặc dù Cố Thừa Đông không thật sự là con cháu trong nhà, nhưng bao năm nay, anh ta đã vì Cố gia làm biết bao việc, Cố gia cũng không nên bạc đãi anh ta. Lời này nửa giả nửa thật, càng khiến ông nội tin anh không có hứng thú với Cố thị, càng thêm yêu quý anh. Có điều anh biết rõ, bất kể ông nội quyết định như thế nào, Cố Thừa Đông cũng sẽ không ở lại Cố Gia. Nắm rõ tính cách một người, có thể tính toán tất cả. (dã man!!!)
Anh hiểu, tự Cố Thừa Đông cũng hiểu, nhưng anh ta vẫn lựa chọn rời đi.
Nhiều năm tính kế như vậy, cuối cùng cũng mưu thành đại sự.
Anh còn nhớ, ở hành lang bệnh viện, khi Cố Thừa Đông lướt qua anh, đã nói, “Cậu thắng.”
“Anh cũng phòng thủ rất tốt.”
Bao năm qua, Cố Thừa Đông vẫn luôn luôn đề phòng anh, cho dù anh cố tỏ ra vô hại đến mức nào, nhưng dường như Cố Thừa Đông này chưa từng tin tưởng anh. Anh có thể thắng, không phải nhờ năng lực thật sự, mà là nhờ vận may. Nếu anh không nắm được điểm yếu về thân phận Cố Thừa Đông, trận chiến này nhất định vô cùng khó khăn. Có điều, anh vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, dường như chưa thực sự phân thắng bại với Cố Thừa Đông. Nếu có thể, anh rất muốn biết, anh và Cố Thừa Đông, ai lợi hại hơn, ai thích hợp đứng trên đỉnh vinh quang hơn.
Cuối cùng anh cũng khôi phục tinh thần, vì lúc này trợ lý đang đứng bên cạnh, “Chuyện gì?” Anh hỏi.
“Cố tổng, đây là thứ anh cần.”
Anh nhận lấy, là một đoạn băng ghi âm, thiếu chút nữa đã quên mất chuyện này. Anh nhìn Dương Cẩm Ngưng trong phòng, cô còn chưa tỉnh. Anh đi sang phía bên kia hành lang, mở băng ghi âm, là đo