Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.
ạn đối thoại của Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông.
“Dương Cẩm Ngưng…”
“Tôi nghe.”
“Nếu như anh chỉ còn hai bàn tay trắng, em có còn muốn tiếp tục ở bên cạnh anh?”
“Hai bàn tay trắng? Đừng có đùa nữa. Chưa nói đến anh hai bàn tay trắng, cho dù anh có gia sản bạc triệu tôi cũng không muốn tiếp tục chung sống cùng anh. Có phải vì thời gian qua tôi dịu dàng với anh như vậy nên anh nghĩ tình cảm của tôi đối với anh sâu như biển? Tôi nói cho anh biết, những thứ đó đều là giả, tất cả đều là giả. Tôi làm như vậy trước mặt anh chỉ là vì muốn có được sự tin tưởng của anh, cuối cùng sẽ để anh phải đâu khổ. Anh có phải là đang rất đau khổ không? Đúng là đã cho rằng tôi yêu anh muốn chết phải không? Tỉnh táo lại đi, tôi làm sao có thể yêu anh… Tất cả mọi thứ đều là tôi đang diễn trò, mong anh khó chịu mà thôi. Anh cảm thấy, tôi có thể yêu một người đàn ông cưỡng – gian tôi hay sao?”
Cố Kế Đông nghe đi nghe lại hai lần, sau đó mới tắt đi.
Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười như có như không, anh thật không ngờ, Cố Thừa Đông rơi vào hoàn cảnh đó còn có thể gọi điện cho Dương Cẩm Ngưng. Anh ngấm ngầm làm bao chuyện mờ ám sau lưng Cố Thừa Đông, anh ta thông minh như vậy, nhất định sẽ liên hệ chuyện của anh và Dương Cẩm Ngưng lại với nhau, cho rằng Dương Cẩm Ngưng là người của Cố Kế Đông anh. Hơn nữa, ở sự kiện truyền thông trước đây, anh cũng cố ý để lại dấu vết, khiến Cố Thừa Đông càng nghi ngờ anh và Dương Cẩm Ngưng.
Trong hoàn cảnh như vậy, Cố Thừa Đông lại “biết rõ” “Dương Cẩm Ngưng là người của Cố Kế Đông”, thế mà lại có thể gọi cuộc điện thoại này, thật khiến người khác không ngờ.
Nhưng điều khiến anh càng thêm hài lòng, chính là những câu nói của Dương Cẩm Ngưng. Cứ như vậy, Cố Thừa Đông sẽ càng thêm chắc chắn, cô đang hợp tác với anh trả thù anh ta.
Có đôi khi, ngay cả ông trời cũng giúp anh, không phải sao?
Nhưng có một điều Cố Kế Đông không ngờ tới, chính là Cố Thừa Đông còn có thể nghĩ theo một cách khác. Đó là câu nói của Dương Cẩm Ngưng trong lần bị nạn: “Anh không nghĩ tới sao, em là người của Cố Hoài Đông.” Ba chữ “Cố Hoài Đông” trong câu nói ấy, có lẽ sẽ bị Cố Thừa Đông cho rằng đó chỉ là một thủ thuật che mắt, sự thật phải là: “Anh không nghĩ tới sao, em là người của Cố Kế Đông.”
Hiểu lầm cứ tầng tầng lớp lớp, gần như có thể khiến người ta nghĩ tới một “chân tướng” nào đó.
Cố Kế Đông nói với trợ lý đứng cạnh, “Nếu khi cậu khó khăn nhất, lại có một người phụ nữ hung hăng cho cậu một đao, sau đó phủi tay bỏ đi, cậu còn cần cô ta không?”
Trợ lý lắc đầu, “Sẽ không”
Chẳng những sẽ không, chỉ sợ còn có thể muốn tìm cô ta trả thù.
Cố Kế Đông cười lớn, “Tôi cũng cho rằng sẽ không.”
Cuối cùng cũng hiểu được
Dịch: Cà Chua Ép
Chỉnh dịch: Sahara
Sau khi Dương Cẩm Ngưng tỉnh dậy, thì lập tức cảm nhận được nơi này hoàn toàn xa lạ với mình, sau khi quan sát căn phòng này một lúc, cô không nén được nhíu mày suy nghĩ. Căn phòng này toàn gam màu lạnh, lại đơn giản, là phong cách bình thường cô thích nhất, chỉ là hiện tại trong lòng cô lại có cảm giác lạnh lẽo, có một sự bài xích không hiểu rõ đối với nơi này. Cô hồi tưởng những việc đã xảy ra với mình, chỉ nhớ là mình ngồi dưới gốc cây đó, cô không thể tìm thấy sợi tóc bạc của bọn họ ngày ấy, tâm trạng cuối cùng đã đạt đến cực hạn mà không chịu nổi.
Những việc sau đó nữa, cô lại không nhớ rõ nữa. Dùng tay xoa nhẹ trán mình, cô nhịn không được mà nghiêng đầu, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến.
Cô đang suy nghĩ ý tứ trong lời nói của cậu ta, đặc biệt ý nghĩ này lập tức đánh vào lòng cô, cậu ta đã biết cô mang thai rồi! Bất giác có chút gì đó không thoải mái, cho dù việc này cũng không tính là chuyện đáng xấu hổ gì cho cam, chẳng qua là ly hôn rồi, sau đó lại phát hiện ra mình mang thai, cô lại không phải là kẻ lén lút gì.
Lại nghĩ đến những việc khác, thế là cô lại lần nữa nằm xuống lại, “Cũng đúng!”
Cố Kế Đông liếc mắt nhìn cô, suy nghĩ một lát rồi nói, “Vậy chị cố gắng nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Cố Kế Đông rời đi không lâu sau thì nhận được điện thoại của Diệp Vãn Hi gọi đến.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Có phải là do anh làm…” Diệp Vãn Hi mấy ngày nay đều liên tục tìm cách liên lạc với Cố Kế Đông, lại phát hiện ra anh ta không giống như những gì cô ta đã nghĩ, căn bản là nhắm mắt làm ngơ trước những cuộc gọi đến của cô.
Cố Kế Đông cầm điện thoại hừ một tiếng, “Tôi cũng không có năng lực lớn đến thế để làm ra những chuyện này.” Vốn anh cũng không muốn nhiều lời với cô ta, chỉ là giữ lại chút thể diện cho cô ta thôi, “Cố Thừa Đông hiện tại nên trở về nơi thấp kém nhất của anh ta, lúc này con người rất yếu đuối, có lẽ cô trong lúc này nên ở bên cạnh anh ta, đừng rời bỏ anh ta, có lẽ tâm nguyện của cô có thể thật sự trở thành sự thật rồi!”
“Anh quá